Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

nh ta bỏ rơi trên đường lúc chiều...
Trong lúc Trình Tử Khiêm đang chú tâm suy nghĩ thì Lê Mạn đột nhiên nói tiếp: "Còn nữa..."
Cô đột nhiên đưa chân lên, thoải mái đặt chân lên bàn.
Bị chiêu vô ảnh cước của người phụ nữ này làm giật nảy, Trình Tử Khiêm phải nhờ đến năng lực gặp nguy không loạn đã tu luyện hơn hai mươi năm mới có thể tiếp tục bình tĩnh ngồi trên ghế.
May mà cô ta nhanh chóng hạ chân xuống, khôi phục lại dáng vẻ tươi cười áy náy: "Mặc dù không biết anh làm thế nào lấy lại đôi giầy này, nhưng vẫn rất cảm ơn anh".
Trình Tử Khiêm ho khan một tiếng.
Người phụ nữ này đột nhiên trở nên biết điều khiến anh ta không biết phải nói gì nữa, đành phải cầm hộp súp cua lên: "Vậy thì cảm ơn hảo ý của cô".
Thấy anh ta chuẩn bị ăn, Lê Mạn lập tức cười tít mắt kéo ghế ngồi xuống.
Lê Mạn nhìn anh ta ăn rất nhã nhặn nhưng tốc độ tiêu diệt mấy món ăn khuya lại cực nhanh, trong lòng nghĩ, lúc đó bị kẹp giữa , Lộ Tấn và ả họ Cố kia, vị Tổng giám đốc Trình này phải chịu áp lực rất lớn nên không ăn nổi, thảo nào bây giờ lại đói đến vậy...
Thấy anh ta đã ăn hết mọi thứ, Lê Mạn cười khẽ: "Tổng giám đốc Trình, anh đã ăn no rồi, bây giờ chúng ta có thể vào việc chính rồi chứ?"
"Việc chính?"
Trình Tử Khiêm ngước mắt nhìn cô.
Tại sao anh ta cứ ngửi thấy mùi âm mưu trong ánh mắt người phụ nữ này như vậy?
"Tôi cảm thấy anh rất có sức hút đối với phụ nữ, hay là..." Ánh sáng khi âm mưu được thực hiện lóe lên trong mắt Lê Mạn: "Tôi thuê anh tán gục Cố Thắng Nam, để cô ta trả lại Lộ Tấn cho tôi?"
Trình Tử Khiêm nhẹ nhàng đặt đôi đũa dùng một lần xuống, tâm tình vừa buông lỏng lập tức lại căng lên: "Xin lỗi, việc này tôi không thể giúp được".
Lê Mạn nhìn anh ta ba giây, đáng thương hết sức, thấy vẻ mặt anh ta không hề xao động, đột nhiên cô ta đập bàn đứng dậy, lộ ra nguyên hình: "Anh đã ăn đồ của tôi rồi, không thể không nhận lời tôi được!"
Đây là logic kiểu gì thế?
"Tổng cộng số đồ ăn này là bao nhiêu tiền? Tôi đền cho cô".
Trình Tử Khiêm đã định rút ví nhưng người phụ nữ này lại nhẹ nhàng nói một câu: "Tôi không cần anh đền, trừ phi bây giờ anh nôn hết ra đây, nếu không anh phải nhận lời tôi".
Trong cuộc đời, Trình Tử Khiêm đã xử lí vô số phiền phức, nhưng anh ta không thể không thừa nhận, so với vị tiểu thư Lê Mạn này, những cái gọi là phiền phức đó hoàn toàn không đáng nhắc đến.
Sự kiên nhẫn tự nhận là không gì phá nổi của Trình Tử Khiêm sắp sửa sụp đổ tan tành trước mặt người phụ nữ này, Trình Tử Khiêm cố nén giận, vuốt trán: "Có ai ép người quá đáng như cô không?"
"Tôi không quan tâm", người phụ nữ này bắt đầu giở thói vô lại, thật sự làm mọi người không có cách nào đối phó: "Hoặc là anh nôn hết đồ ra cho tôi, hoặc là anh phải đáp ứng yêu cầu của tôi. Hai chọn một, không có lựa chọn thứ ba".
Trình Tử Khiêm: "..."
Lê Mạn lập tức cảm thấy có hi vọng, cố gắng kìm chế cảm giác vui sướng, hết sức thận trọng hỏi: "Đáp ứng rồi chứ?"
Trình Tử Khiêm chợt ngước mắt hỏi ngược lại cô ta: "Rốt cục là cô thích Lộ Tấn ở điểm nào?"
Lê Mạn không ngờ anh ta lại hỏi mình như vậy, sau khi sững sờ, cô ta hung tợn trừng mắt nhìn anh ta: "Cái này anh không cần phải quan tâm. Anh cứ nói thẳng, có đáp ứng hay không?"
Trình Tử Khiêm không trả lời vội mà suy nghĩ một lát.
"Hay là thế này?"
Trình Tử Khiêm vừa nói vừa đi tới chỗ cô ta.
Ánh mắt người đàn ông vẫn luôn ung dung nhã nhặn này đột nhiên trở nên nguy hiểm, Lê Mạn không cầm được lui lại nửa bước.
Thấy thế, Trình Tử Khiêm cũng đứng cách cô ta nửa bước, không bước tới gần nữa: "Cô muốn làm cho Cố Thắng Nam yêu tôi, buông Lộ Tấn ra? Xin lỗi, tôi không hứng thú gì với chuyện này, cũng không có chút tự tin nào. Sao cô không dùng cách khác để chấm dứt quan hệ tay ba giữa ba người?"
Hiển nhiên Lê Mạn chưa hiểu những gì anh ta nói, sau khi suy nghĩ một hồi lâu, Lê Mạn mới hỏi ngược lại anh ta: "Chấm dứt bằng cách nào?"
Mặc dù qua không di động nhưng Trình Tử Khiêm lại nghiêng người về phía cô ta. Không biết vì sao, Lê Mạn cảm thấy giọng nói của anh ta cũng trở nên mập mờ: "Cô yêu tôi, buông Lộ Tấn ra".
"..."
"..."
Anh ta chậm rãi giơ tay lên, gạt mấy sợi tóc buông trước trán Lê Mạn.
Sau đó tay anh ta từ từ lướt xuống cái cằm xinh xắn của Lê Mạn.
Hình như anh ta chuẩn bị nâng cằm cô lên... hôn cô...
Lê Mạn đột nhiên hất tay anh ta ra: "Bệnh thần kinh!"
Bị từ chối phũ phàng như vậy nhưng Trình Tử Khiêm lại không tức giận mà chỉ nhìn môi cô chằm chằm một hồi lâu như có ám chỉ, sau đó đột nhiên nhếch miệng như cười như không. Thấy hành vi trái ngược hoàn toàn với hình tượng bình thường của anh ta, tiểu thư Lê xưa nay không sợ trời không sợ đất đột nhiên rùng mình, quay đầu bỏ chạy không kịp nghĩ ngợi gì...
Đúng như những gì Trình Tử Khiêm đã phán đoán, tiểu thư Lê hung dữ như cọp cái kì thực lại là một người rất sợ bị trêu chọc, phản ứng đầu tiên khi gặp chuyện như vậy chính là cúp đuôi chạy mất. Trình Tử Khiêm chậm rãi đi theo bước chân cô ta ra đến cửa văn phòng, đưa mắt nhìn Lê Mạn