Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.
giám đốc Trình đã đích thân nhờ tôi nên tôi cũng không thèm chấp."
Tự an ủi mình một hồi, Cố Thắng Nam mới bước nhanh đuổi theo Lê Mạn.
Chuyện khiến Cố Thắng Nam buồn bực lại không chỉ có thể. Xếp hàng được hơn bốn mươi phút, Cố Thắng Nam đã sốt ruột lắm rồi. Lê Mạn cũng trở nên ủ rữ, lúc này lại có người được bác sĩ mặc áo khoác trắng đưa đến nghênh ngang chen vào giữa hàng. Lê Mạn kêu lên: "Ở kìa! Sao anh lại chen ngang?"
Nhưng người nọ đã được bác sĩ dẫn đến lấy số xong.
Những người xếp hàng nghiêm túc tới tấp trách móc: "Xã hội bây giờ lấy số cũng phải đi cửa sau."
"Đi cửa sau?" Tai Lê Mạn lập tức dựng đứng lên, quay lại tìm kiếm sư giúp đỡ của Cố Thắng Nam: "Nghĩa là gì?"
Cố Thắng Nam đành phải giải thích cho cô hàng xóm lớn lên ở nước ngoài này. Không ngờ cô vừa giải thích xong, Lê Mạn đã lập tức full HP sống lại, lật đật chạy tới tranh luận với người chen ngang đó.
Cố Thắng Nam không ngăn được, lại không thể chạy tới theo Lê Mạn vì sợ mất chỗ, đành phải đau khổ chờ Lê Mạn chiến thắng trở về. Nhưng cuối cùng, cố thắng anm lại chỉ chờ được một Lê Mạn đáng thương thua trận.
"Cãi thua à?" Cố Thắng Nam hoàn toàn không thể tin được – cô nành miệng lưỡi lợi hại này cũng có lúc cãi thua?
Lê Mạn ảo não một lúc, đột nhiên hỏi cố thắng năm với vẻ nghiêm túc, trịnh trọng: "Chị có biết bác sĩ nào ở bệnh viện này không? Tôi cũng phải đi cửa sau."
Cố Thắng Nam há hốc miệng, Lê Mạn học hỏi quá nhanh.
"Không biết..." Cố Thắng Nam buột miệng nói, một giây sau lại nói tiếp: "Không đúng, tôi biết một người."
Hai mắt Lê Mạn lập tức sáng ngời.
Cố Thắng Nam lại đổi giọng: "Không nên, không nên, tôi và bác sĩ đó chỉ mới gặp nhau mấy lần, tình ra chưa gọi là quen, sao có thể không biết xấu hổ nhờ vả người ta chứ?"
Đối với Lê Mạn thì đây căn bản không phải vấn đề: "Thế thì đã sao? Tôi với chị còn là tình địch, vậy mà tôi vẫn không biết xấu hổ nhờ chị đưa đi khám thai đấy thôi."
Cố Thắng Nam im lặng trả lời trong lòng: "Đó là vì da mặt tôi không dày như da mặt cô..."
Một khi đã cố chấp thì Lê Mạn còn đáng sợ hơn Lộ Tấn vạn lần, Cố Thắng Nam sao có thể là đối thủ của cô ta. Cuối cùng, Lê Mạn đã đi cửa sau thành công nhờ có Chung Tử Nham, vui vẻ chen ngang đi khám thai.
Nhìn Lê Mạn vui vẻ như trúng xổ số, Chung Tử Nham hỏi Cố Thắng Nam: "Cô bé vô tư này là em gái em à?"
Vô tư? Không sai, từ này tuyệt đối chính xác để hình dung về Lê Mạn. Cố Thắng Nam thầm khen khả năng dùng từ tuyệt vời của bác sĩ Chung. Thấy Cố Thắng Nam không trả lời, Chung Tử Nham coi như cô đã thừa nhận. Nhớ lại hình ảnh cô chạy khắp nơi đuổi theo một con khỉ lần đó, Chung Tử Nham bắt đầu phỏng đoán: "Chị gái vô tư, em gái còn vô tư hơn. Chẳng lẽ vô tư cũng là gien di truyền? Hay thật..."
"Anh cười gì đấy?" Cố Thắng Nam hơi thắc mắc.
Chung Tử Nham nhận ra mình đang cười, một giây sau đã thu lại nụ cười, nói: "Đến phòng làm việc của tôi ngồi một lát."
"Bây giờ anh không bận à?"
"Không bận. Đi thôi!"
Cố Thắng Nam gật đầu.
Đến tận lúc theo Chung Tử Nham vào thang máy, Cố Thắng Nam mới đột nhiên nhớ ra: Hình như... dường như... có vẻ như... lần trước Lộ Tấn yêu cầu cô cách xa bác sĩ Chung một chút.
Một lát sau, vào phòng làm việc của Chung Tử Nham, uống ly cà phên Chung Tử Nham đưa, Cố Thắng Nam đã quên béng yêu cầu của người nào đó. Cô vừa nhâm nhi cà phê vừa thăm quan phòng làm việc của bác sĩ Chung.
Phòng làm việc chia làm hai phần, bên ngoài là khu vực làm việc thông thường của bác sĩ, còn bê trong lại giống không gian riêng tư hơn. Thậm chí, trên bệ cửa sổ còn đặt hai chậu cây cảnh và một bể cá, nhìn rất có không khí của một ngôi nhà.
Trong bể cá có một con cá Cố Thắng Nam chưa bao giờ thấy: "Nó thật xấu." Cố Thắng Nam bình luận.
Xấu nhưu rất lạ, lại có vẻ hơi ngốc nghếch, thấy nó nằm yên dưới đáy bể, không hề nhúc nhích, Cố Thắng Nam đưa tay vào bể cá định trêu nó. Đầu ngón tay cô vừa chạm vào mặt nước thì một bàn tay đột nhiên tóm lấy tay cô, kéo ra khỏi bể cá.
Cố Thắng Nam giật mình, lại nghe thấy Chung Tử Nham nói: "Đó là cá ăn thịt người."
Mặt Cố Thắng Nam lập tức trắng bệch: "Sao anh lại nuôi cái thứ này?"
Giải thích thế nào được nhỉ? Chung Tử Nham suy nghĩ một chút rồi nhún vai: "Sở thích cá nhân thôi. Cũng giống như cô thích nuôi khỉ ấy."
Cố Thắng Nam tiếp tục vặn hỏi: "Nuôi nó ở phòng làm việc, không sợ nó làm bệnh nhân bị thương à?"
"Việc này cô không cần lo lắng, tôi chỉ khám cho bệnh nhân ở văn phòng ngoài thôi, họ không được vào trong này."
Cố Thắng Nam "ở" một tiếng, đột nhiên thấy có gì đó không đúng. Cô cúi đầu nhìn, thì ra anh ta vẫn đang nắm tay cô. Cố Thắng Nam thoáng giật mình và hơi lắc cổ tay nhắc nhở anh ta, hình như Chung Tử Nham cũng mới nhận ra, anh ta lặng lẽ buông tay.
Vẻ mặt bác sĩ Chung vẫn bình tĩnh như thường, nhưng Cố Thắng Nam lại khó xử, quay đầu đi ra văn phòng ngoài là của bác sĩ Chung và một bác sĩ nữa, có hai chiếc bàn làm việc và hai chiếc ghế. Chung Tử Nham nói: "Cô ngồi đi."
Cố Thắng Nam vẫn đứng: "Một bác sĩ