Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

i không biết phát ra từ đâu này làm Cố Thắng Nam hoảng sợ suýt nữa tuột tay. Cô vội nắm chặt điện thoại di động rồi quay lại nhìn.
Chỉ thấy Lộ Tấn đã đứng ngoài cửa ra vào nhà cô, không ngờ chân anh ta đã tháo bột.
Cố Thắng Nam che loa nói điện thoại, khẽ quát vị khách không mời này: "Anh vào nhà tôi kiểu gì?"
Lộ Tấn đắc ý nhướng mày, đưa tay ra hiệu cho cô xem một chiếc chìa khóa anh ta móc trên ngón trỏ.
Cố Thắng Nam đứng bật dậy: "Rõ ràng tôi đã thay khóa, tại sao anh vẫn còn có chìa khóa nhà tôi?"
Lộ Tấn chậm rãi tiến lên, chậm rãi nói: "Bí - mật..."
Cố Thắng Nam chán luôn.
Anh ta nhanh chóng an vị trên sofa bên cạnh Cố Thắng Nam, cố ý đặt cái chân vừa tháo bột lên trên bàn uống nước: "Để chúc mừng bệnh của tôi khỏi hẳn, tối nay tôi muốn ăn đồ ăn kiểu Pháp".
Cố Thắng Nam nhìn anh ta chằm chằm, hai mắt hiện rõ lời đánh giá thái độ của anh ta: Mặt dày!
Cô ép chính mình tạm thời không được chú ý đến anh ta, chấm dứt cuộc nấu cháo điện thoại với Từ Chiêu Đễ nhanh nhất có thể: "Có mọt con chuột to vừa vào nhà tớ, tớ phải tập trung tinh thần đối phó nó, không buồn với bạn được nữa".
Cố Thắng Nam gác điện thoại, xoay người sang nhìn con chuột to bên cạnh: "Mấy hôm nay lắm chuyện phiền hà quá, không có tâm tư nấu ăn cho anh. Anh đi về hang của mình đi!"
Cô phất tay đuổi anh ta đi, không ngờ tay cô bị anh ta bắt được: "Chuyện cắt giảm nhân viên?"
Cố Thắng Nam ngẩn ra.
Trong đầu thoáng hiện lên một câu: Làm sao thằng cha này đoán được?
Dường như nghe thấy tiếng lòng của cô, anh ta kiêu ngạo nhìn cô một cái, sau đó mới bắt đầu chậm rãi giải thích: "Cô, một phụ nữ độc thân hai mươi chín tuổi, không có đàn ông, không có gia đình, phiền hà của cô chắc chắn không phải trên phương diện tình cảm. Như vậy, ngoài công việc của cô, còn có chuyện gì đáng để cô thấy phiền hà?"
"Còn một tháng nữa tôi mới hai chín!" Cố Thắng Nam sửa lại.
Lời nói của cô bị Lộ Tấn hoàn toàn bỏ qua, sắc mặt anh ta trở nên nghiêm túc: "5 năm trước Thụy Phong mua lại hai khách sạn ở khu Hoa Nam, thôn tính một tập đoàn trong ngành khách sạn. Khi đó ông chủ Thụy Phong đã bị người ta phê phán một hồi vì cắt giảm nhân viên quy mô lớn, ngay cả truyền thông địa phương cũng lên án, vậy mà cuối cùng vẫn cứ chẳng đi đến đâu. Những người trong danh sách bị cắt giảm vẫn cứ bị cắt giảm, truyền thông chỉ trích chán rồi cũng thôi, đây cũng là chuyện cực chẳng đã, làm gì có nhân viên nào đấu được với nhà tư bản? Mà mặc dù ông ta đã cắt giảm nhiều người như vậy, nhưng quả thật ông ta cũng tạo ra rất nhiều cơ hội việc làm, giảm bớt áp lực thất nghiệp cho chính quyền địa phương".
Lúc nói lời này, Lộ Tấn cũng trở nên hơi không giống Lộ Tấn nữa. Cố Thắng Nam bị vẻ nghiêm túc của anh ta dọa mất vài giây mới tìm lại được giọng nói của mình: "Anh hiểu rõ Thụy Phong lắm à?"
Cô còn chưa khen anh ta mà anh ta đã đắc ý, mặc dù vẻ mặt vẫn đúng chuẩn thanh niên nghiêm túc, nhưng vẻ tự đắc vẫn hiện lên rõ ràng trong mắt: "Cô cho rằng ai cũng giống như cô, ngoài xem hoạt hình cũng chỉ xem phim gay, không quan tâm gì đến thời sự?"
"Tôi đã nói rồi, đĩa phim anh thấy ở nhà tôi lần trước là bạn tôi mang tới, không phải của tôi!"
Lời giải thích của cô lại tiếp tục bị Lộ Tấn bỏ qua, anh ta dựa về phía sau, dang rộng hai tay đặt lên tay dựa sofa với vẻ rất đại gia: "Bất kể thế nào thì cô cũng không đấu được với tập đoàn lớn của người ta, vậy thì chẳng thà đừng nghĩ gì nữa, được ngày nào hay ngày đấy!"
Cố Thắng Nam đang cân nhắc lời anh ta nói, đột nhiên...
"Reng reng!"
Chuông cửa vang lên.
Cố Thắng Nam nhìn Lộ Tấn, anh ta nhắm mắt dựa vào lưng sofa giống như một hoàng đế. Trời sinh đã có số nô tài, Cố Thắng Nam đành phải đứng dậy đi ra mở cửa: "Ai đó?"
Cố Thắng Nam đi ra cửa, cầm tay nắm cửa, vừa mới chuẩn bị nhìn ra ngoài qua lỗ nhìn trên cửa, đột nhiên âm thanh của Lộ Tấn vang lên từ phía sau: "Là nguyên liệu nấu các món kiểu Pháp tôi gọi đưa hàng tới nhà".
"..."
Cố Thắng Nam thật sự muốn bóp nát cái tay đấm cửa.
Ps:
Người Mỹ rất sợ người Nga, vì người Nga nói gì làm nấy.
Người Nga rất sợ người Nhật, vì người Nhật nói một làm nhiều.
Người Nhật rất sợ người Trung Quốc, vì người Trung Quốc không nói mà cứ làm.
Người Trung Quốc rất sợ người Việt Nam, vì người Việt Nam chỉ nói mà chả làm gì.
Vậy nên dù có nói là ngày làm việc nào cũng có chương, nhưng nếu chẳng may lọt một vài ngày thì cũng là chuyện thường.






Lộ Tấn ngồi trên sofa xem ti vi rất đại gia, còn chưa đến mười phút, bếp bên kia đã gọi: "Ăn cơm đi!"
"Nhanh thế à?" Lộ Tấn ung dung đứng dậy, khoanh tay đi thong thả đến nhà ăn, nhìn thấy hai đĩa mì Ý lẻ loi đặt ở trên bàn ăn, lông mày nhíu lại: "Đây là cái trò đùa quỷ quái gì?"
"Mì Ý đấy!"
"Tôi biết đây là mì Ý", Lộ Tấn vẫn chưa hết hi vọng, thỉnh thoảng lại liếc vào phòng bếp: "Đồ ăn kiểu Pháp của tôi đâu?"
Cố Thắng Nam bưng hai chiếc dĩa từ trong phòng bếp đi ra, nhét một chiếc vào tay anh ta, sau đó c


Snack's 1967