Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
ô không thèm quan tâm đến Lộ Tấn nữa, tự mình ngồi xuống cạnh bàn ăn cắm đầu ăn lấy ăn để.
Cố Thắng Nam còn đang nhìn trộm chiếc đĩa sạch sẽ đến mức đáng sợ của anh ta, đột nhiên cổ tay cô đã bị anh ta tóm lấy. Cố Thắng Nam giật nảy, còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ta kéo đứng lên.
"Tôi còn chưa ăn xong!" Cố Thắng Nam kháng nghị, anh ta ngoảnh mặt làm ngơ.
Mắt thấy anh ta sắp kéo mình ra đến cửa, Cố Thắng Nam thắc mắc: "Đi đâu?"
"Cùng tôi đến bệnh viện thăm Mạnh Tân Kiệt".
Cố Thắng Nam quay đầu lại xem đồng hồ treo tường: "Sắp mười giờ rồi, hết giờ thăm hỏi từ lâu rồi".
"Hôm nay tôi tháo bột, chẳng mấy khi động lòng từ bi, nói sẽ đến thăm hỏi hắn, nhưng thằng cha này không những không cảm kích mà còn dùng trăm phương ngàn kế để ngăn cản không cho tôi đến thăm. Chắc chắn phải có vấn đề gì đó".
Cố Thắng Nam vội bám chắc vào cửa, mặc kệ anh ta kéo thế nào cũng không chịu dời chân nửa bước: "Lộ Tấn! Bây giờ tôi hoàn toàn có lí do để nghi ngờ anh thích cậu trợ lí của mình. Người ta có vấn đề gì thì cũng mặc kệ người ta, chẳng lẽ anh còn định đến bệnh viện bắt quả tang?"
Lộ Tấn sửng sốt quay lại nhìn cô, ánh mắt cực kì nguy hiểm: "Nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Tóm lại cô có đi cùng tôi hay không?"
"Một mình anh đi là được! Ngày mai tôi còn phải đi làm, muộn lắm rồi, tôi không muốn đi ra..."
Cố Thắng Nam còn chưa nói xong, đột nhiên Lộ Tấn bước tới sát bên người cô. Cố Thắng Nam cả kinh, lập tức đổi giọng: "Anh định làm gì?"
Anh ta nhìn cô một cái lạnh nhạt, trong lúc Cố Thắng Nam còn đang suy đoán xem anh ta muốn làm gì, đột nhiên anh ta cúi người xuống, một tay tóm cánh tay cô, tay kia vòng qua sau gối cô, không nói không rằng vác cô lên vai.
Chiều cao một mét bảy ba, tuổi hai tám phẩy tám, lần đầu tiên một người phụ nữ bị người khác vác lên vai thoải mái như vậy, Cố Thắng Nam kinh hoàng không nói được gì cũng không có gì đáng trách.
Đến tận lúc bị vác ra khỏi cửa nhà, Cố Thắng Nam mới tìm lại được âm thanh của mình: "Này! Này này! Này này này!"
Để mặc cô thoải mái phản đối, từ đầu đến cuối Lộ Tấn vẫn không nói không rằng, đến tận lúc vác cô đi vào thang máy.
***
Lần trước mình bị người khác đưa tới khách sạn bắt gian, lần này lại bị người khác dẫn tới bệnh viện bắt gian, Cố Thắng Nam còn đang cảm thán sự đời biến đổi thì xe đã chạy vào cổng bệnh viện.
Dù đã đi theo anh ta vào đến thang máy tầng trệt khu điều trị nhưng Cố Thắng Nam vẫn không quên tấn công anh ta: "Đã hết giờ thăm hỏi, chắc chắn anh không thể vào được".
Lộ Tấn chỉ lạnh nhạt liếc cô, hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì.
Cố Thắng Nam nhanh chóng được biết nguyên nhân tại sao anh ta lại chắc chắn mình có thể đi vào phòng bệnh như vậy, thì ra anh ta là một ông chủ nhân đạo hơn cô tưởng nhiều, cậu trợ lí của anh ta đã được chuyển sang nằm phòng VIP.
Đi vào phòng bệnh giống như đi vào một căn hộ cỡ nhỏ, trong phòng khách có đủ các loại đồ gia dụng - Cố Thắng Nam không ngừng than thở - thậm chí còn có tiếng nhạc sàn vang lên từ phòng ngủ.
Cô không thể không thăm dò Lộ Tấn bên cạnh: "Trợ lí của anh mở pạc ty trong bệnh viện à?"
Lộ Tấn ra hiệu cho cô im lặng, sau đó vẫy tay gọi cô đi theo anh ta vào phòng ngủ.
Đi tới ngoài cửa phòng ngủ, Cố Thắng Nam đang định đẩy cửa đi vào thì lại bị anh ta ngăn lại. Lộ Tấn vừa ra hiệu cô đừng lên tiếng, vừa nhẹ nhàng hé mở cửa phòng ra.
Nhìn qua khe cửa vào trong phòng, Cố Thắng Nam lập tức cả kinh suýt nữa rụng mất cằm.
Chỉ thấy một phụ nữ mặc đồ y tá đang nhảy múa ở cuối giường bệnh theo tiếng nhạc, còn cậu trợ lí thì nằm yên trên giường bệnh, đôi mắt nhìn người phụ nữ đó chằm chằm.
Người phụ nữ bỏ chiếc mũ y tá xuống, Cố Thắng Nam giật mình: Người phụ nữ này sơn móng tay cùng màu với Từ Chiêu Đễ.
Người phụ nữ lẳng lơ hất tóc, Cố Thắng Nam lại giật mình: Người phụ nữ này có mái tóc quăn dài giống như Từ Chiêu Đễ.
Người phụ nữ hất chân vẩy chiếc giày cao gót ra, Cố Thắng Nam không còn giật mình nữa, cô đã khẳng định được thân phận của người phụ nữ nhảy thoát y này chính xác một trăm phần trăm.
Từ Chiêu Đễ tháo móc đeo tất.
Từ Chiêu Đễ bắt đầu kéo khóa chiếc áo y tá xuống.
Ngay cả đứng cách xa như vậy, một người phụ nữ như Cố Thắng Nam nhìn thấy cảnh này mà huyết áp cũng vẫn tăng vọt, khó trách bệnh nhân Mạnh Tân Kiệt đang nằm trên giường bệnh quan sát ở cự li gần lại lặng lẽ trào máu mũi.
Một giây trước khi Từ Chiêu Đễ cởi sạch bộ đồ y tá, Cố Thắng Nam đã đưa tay che mắt Lộ Tấn lại.
Đến tận lúc kéo Lộ Tấn ra khỏi phòng bệnh, nhịp thở của Cố Thắng Nam vẫn còn chưa trở lại bình thường. Trái lại Lộ Tấn lại mặt không đỏ, tim không đập, thậm chí còn khinh thường cô: "Cô lại xấu hổ đỏ mặt thế cơ à?"
"Nửa đêm thấy một tiết mục kích thích như vậy, có đỏ mặt cũng là chuyện rất bình thường". Cố Thắng Nam che hai má, ngước mắt nhìn anh ta: "Còn anh, có phải anh thật sự có vấn đề về xu hướng giới tính không? Nhìn thấy một người phụ nữ ngực to eo thon chân dài, nếu là đàn ông bình thường thì tuyệt đối sẽ không phản ứng giống như anh