XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.

am, có điều vị Liêu tiên sinh này không thèm nhìn thực đơn, ánh mắt soi mói vẫn nhìn Cố Thắng Nam chằm chằm khiến cô sợ hãi trong lòng. Cố Thắng Nam chỉ có thể cố gắng xem nhẹ ánh mắt như hai tia laser đó, cố bình tĩnh gọi đồ ăn.
Thoạt nhìn mỗi món ăn trên thực đơn đều hết sức ngon miệng, nhưng mỗi tế bào toàn thân Cố Thắng Nam đều cảm thấy ánh mắt đối diện mà không tự chủ được, hoàn toàn không thể chú ý đến những thứ khác. Đúng lúc này, chuông điện thoại của cô vang lên.
Tiếng chuông điện thoại giống như cọng rơm cứu mạng cô, Cố Thắng Nam vội lấy điện thoại từ trong túi ra, nhưng vừa nhìn thấy ba chữ "Lộ bắt bẻ" trên màn hình điện thoại, tâm tình Cố Thắng Nam lại trở nên vô cùng phức tạp.
Do dự. Nghe máy? Hay không nghe máy?
Cố Thắng Nam ngẩng đầu liếc vị Liêu tiên sinh ngồi đối diện, thấy hắn ta còn đang nghiên cứu khuôn mặt mình, cô lập tức nghe máy mà không còn do dự gì nữa.
"Cô đang ở đâu?"
Cố Thắng Nam sửng sốt. Giọng nói trong điện thoại rõ ràng là giọng nói thuộc về Lộ Tấn mà cô đã quen thuộc, nhưng... sự mệt mỏi lộ ra trong lời nói đó lại là thứ Cố Thắng Nam chưa bao giờ nghe thấy.
Vì vậy Cố Thắng Nam ngẩn ra một hồi rất lâu rồi mới nhớ ra mình phải trả lời: "Tôi đang... ăn tối".
"À..."
"..."
"Tôi muốn gặp cô, ngay bây giờ..."
Cố Thắng Nam đứng bật dậy. Trong vẻ mệt mỏi tràn ngập đó lại lộ ra một thoáng... đau buồn. Cố Thắng Nam cảm thấy mình đã nghe nhầm, giọng cô cũng bất giác trở nên căng thẳng: "Anh ở đâu?"
Lộ Tấn bên kia hình như hít sâu một hơi rồi mới nói chậm rãi: "Bệnh viện".
Cố Thắng Nam vội vã cắt điện thoại, xách túi lên đi ra ngoài. Đi được hai bước, cô mới nhớ ra phải chào từ biệt đối tượng xem mắt, thế là lại vội vã lộn về: "Liêu tiên sinh, thật sự xin lỗi, bạn tôi xảy ra chuyện, tôi phải đến đó ngay. Lần sau chúng ta..."
Cô nói một tràng dài không hề dừng lại, vị Liêu tiên sinh muốn nói chen vào nhưng hoàn toàn không có cơ hội. Lúc Cố Thắng Nam nói xong, lần thứ hai xoay người bước đi, hắn mới sốt ruột gọi một câu: "Ơ... Tiểu thư Cố..."
Cố Thắng Nam cơ bản không nghe thấy tiếng gọi của hắn, lúc này trong đầu cô chỉ có âm thanh của Lộ Tấn.
Tôi muốn gặp cô...
Ngay bây giờ...
Bệnh viện...
Cô cắm đầu chạy ra bên ngoài, hoàn toàn không chú ý đến một người đàn ông ngồi ở chiếc bàn trong góc đột nhiên sầm mặt đứng dậy đuổi theo cô. Đến lúc Cố Thắng Nam phát hiện thì người đàn ông này đã đứng chặn trước mặt cô.
Đang vội vã chạy như điên, lần này Cố Thắng Nam không thể không dừng bước, ngẩng đầu nhìn mặt người đàn ông này.
Cô kinh ngạc.
Người đàn ông trước mặt này hình như rất giống vị Liêu Trạch Nam trong bức ảnh cô nhận được.
Không đúng! Không phải rất giống! Rõ ràng chính là giống nhau như đúc!
Đầu óc Cố Thắng Nam lập tức trống rỗng, cô ngơ ngác quay lại nhìn chiếc bàn cô ngồi lúc nãy. Vị Liêu tiên sinh bụng bia tai to mặt lớn kia đang nhìn cô với vẻ mặt lúng túng.
Chuyện... chuyện này là sao?
Cố Thắng Nam quay đầu lại, một lần nữa nhìn người đàn ông đẹp trai trước mặt: "Ơ..."
Người đàn ông trước mặt nghiêm nghị: "Xin lỗi tiểu thư Cố. Vì một lí do cá nhân, tôi đã nhờ ban tôi thay tôi đến gặp cô. Nhưng..."
Nhưng làm sao?
Nhìn thấy cô không khủng khiếp như trong ảnh chụp, vị đối tượng thật sự này ngồi không nổi nữa?
Cố Thắng Nam đoán rằng chân tướng sự việc đại khái cũng chỉ có thế, nhưng bây giờ cô hoàn toàn không có thời gian đọ sức với hai vị Liêu tiên sinh thật giả này, chỉ có thể làm cho anh ta dừng lại: "Không sao không sao! Anh không cần xin lỗi, chỉ cần để tôi đi là được. Tôi thật sự có việc gấp".
Thấy Cố Thắng Nam có vẻ rất vội, Liêu Trạch Nam cau mày suy tư một chút, sau đó ngước mắt nhìn Cố Thắng Nam, nghiêm mặt nói: "Vậy tôi nói ngắn gọn, cô làm ơn cho tôi biết cách liên lạc với Cao Toàn An".
"Hả?"
Cố Thắng Nam cực kì hoài nghi phương thức tư duy của vị Liêu tiên sinh này không cùng ở một thế giới với cô, tại sao thoáng cái đề tài đã nhảy đến chỗ Cao Toàn An rồi?
Rõ ràng vị Liêu Trạch Nam này đã đoán sai nguyên nhân làm cô trố mắt lúc này, vì vậy lại bổ sung thêm: "Hoặc... Bây giờ các cô đều gọi anh ta là Vivian?"
Cho dù đang rất vội vã, nhưng Cố Thắng Nam vẫn không nhịn được bắt đầu quan sát tỉ mỉ người đàn ông này. Đáng tiếc qua gương mặt cực kì xa lạ của đối phương, Cố Thắng Nam không nhận được bất cứ tin tức hữu dụng nào. Cố Thắng Nam sốt ruột cầm điện thoại xem giờ, nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát cắn răng: "Anh đưa tôi đến nơi, tôi sẽ cho anh số của anh ta".
Người đàn ông trước mặt ngẩn ra ba giây, sau đó đột nhiên quay đầu co giò chạy như điên ra cổng nhà hàng. Tốc độ như gió của anh ta làm tóc Cố Thắng Nam rối tung, sau khi bừng tỉnh cô mới vội vàng đuổi theo.
Ngồi vào xe vị Liêu tiên sinh này, Cố Thắng Nam yên lặng làm ba việc.
Gửi tin nhắn cho Lộ Tấn: "Tôi đang đi rồi. Chắc khoảng nửa tiếng nữa tới nơi".
Gửi tin nhắn cho Vivian: "Bạn có biết một người tên là Liêu Trạch Nam hay không?"
Gửi tin nhắn cho Mạnh Tân Kiệt: "Có biết ông chủ anh xảy ra chuyện gì k