Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1771 lượt.

anh ta đã đưa tay kéo cô đứng lên khỏi ghế.
Anh ta kéo tay cô đi thẳng ra ngoài, càng đi càng nhanh, tay càng nắm càng chặt. Cố Thắng Nam cảm nhận được bàn tay cô và bàn tay anh ta đang truyền nhiệt độ cho nhau, nghe tiếng tim đập trong lồng ngực mình dồn dập như hành khúc nghĩa dũng quân, cô không nhịn được dừng chân, định rút tay ra khỏi tay anh ta.
Nhưng đúng lúc này, vừa đi đến trước cửa thang máy sau chỗ ngoặt, Lộ Tấn đã buông tay Cố Thắng Nam ra trước, sau đó dang rộng tay ôm cô thật chặt.
Cuối cùng anh ta cũng cười.
Hiển nhiên dáng vẻ u buồn lạnh lẽo của anh ta vừa rồi là để cho người đàn ông xa lạ mang đầy khí thế bá vương kia xem, còn dáng vẻ thở phào một hơi như vừa buông được một tảng đá nặng lúc này mới là sự khắc họa tâm tình chân thực của anh ta.
Nhưng điều này lại làm khó Cố Thắng Nam, cô lập tức đứng sững, ngẩn ngơ như một cây gỗ, đến tận lúc anh ta buông tay ra.
"Vừa rồi còn đầy tử khí, tại sao bây giờ đã sống lại rồi?"
Anh ta nhướng mày, vừa đi ấn phím gọi thang máy vừa làm động tác bất đắc dĩ: "Lão già chết tiệt đó không có việc gì nữa rồi".
Có một loại người, khi hắn ta đau buồn sẽ khiến bạn thấy rất thương, lúc hắn ta dương dương tự đắc lại luôn khiến bạn chỉ muốn cho anh ta vài đấm. Cố Thắng Nam nhìn Lộ Tấn lúc này, suy nghĩ trong lòng cô chính là như vậy.
Cố Thắng Nam phải cố gắng lắm mới đè được cảm giác muốn đè hai hàng lông mày đang nhướng cao vì đắc ý của anh ta xuống, hỏi: "Vừa rồi tay người mẫu đó nói với anh à?"
Cố Thắng Nam vừa nói đến đây, sắc mặt Lộ Tấn lại sầm xuống.
Anh ta quay lại, liên tục bấm nút gọi thang máy đi xuống: "Mắt cô có vấn đề à? Người mẫu nào ở đây?"
"Kia kìa..." Cố Thắng Nam đang chuẩn bị đưa tay chỉ về phía hành lang bên kia chỗ rẽ thì Lộ Tấn đã lôi thẳng cô vào trong thang máy.
Nếu gã người mẫu vừa rồi không phải họ hàng của "Lão già chết tiệt" trong miệng Lộ Tấn thì cũng là thuộc hạ của "Lão già chết tiệt" đó. Cố Thắng Nam suy nghĩ cẩn thận một hồi, cuối cùng không định hỏi thêm mà chỉ đứng nhìn con số chỉ thị tầng đang giảm dần rất đều trên bảng điều khiển.
Lộ Tấn lại mở miệng trước: "Anh để một thứ trên xe, vốn dự định buổi sáng hôm nay..."
Giọng nói của anh ta là lạ, hơi lúng túng, hình như còn hơi rụt rè, nói chung là không giống như giọng nói nên có của Lộ khó tính... Tại sao giọng anh ta đột nhiên biến thành như vậy? Cố Thắng Nam đang cố đè sự tò mò dưới đáy lòng, định nghe tiếp cho rõ, đột nhiên chuông điện thoại của cô vang lên.
Là Trình Tử Khiêm.
Giọng nói ấm áp của Trình Tử Khiêm vang lên bên kia điện thoại theo làn sóng điện lẹt xẹt: "Thế nào? Vẫn ổn chứ?"
Cố Thắng Nam nhìn Lộ Tấn, Lộ Tấn đang khoanh tay, hơi sốt ruột ngẩng đầu nhìn những con số màu đỏ trên bảng điều khiển. Dường như anh ta hơi bất mãn, không biết là bất mãn vì Trình Tử Khiêm đã cắt ngang lời mình nói hay là bất mãn vì thang máy mãi không đi xuống đế tầng hầm.
"Tôi có việc phải đi trước, hơn nữa đối tượng xem mắt kia cũng rất lạ..."
Vừa nói tới đây, Cố Thắng Nam lập tức cảm thấy không khí trong thang máy cũng trở nên không đúng, hầu như là dựa vào phản ứng theo bản năng của thân thể, cô ngẩng đầu lên nhìn.
Một giây trước Lộ Tấn còn đang nhìn bảng điều khiển, lúc này anh mắt anh ta đang nhìn cô chằm chằm, trong mắt toát ra... ánh đỏ.
Mặc dù biết ánh đỏ toát ra trong mắt anh ta là vì mắt anh ta phản xạ ánh sáng trên bảng điều khiển, nhưng Cố Thắng Nam vẫn không thể không rùng mình, lặng lẽ lui lại một bước.
Đầu bên kia, Trình Tử Khiêm vẫn còn nói tiếp: "Rất lạ? Em gặp phải một kẻ lưu manh hay là biến thái?"
"Ơ..." Cố Thắng Nam lại nhìn Lộ Tấn trước mặt: "Tôi gặp phải..."
Trong nháy mắt, điện thoại di động của cô đã bị Lộ Tấn giật mất. Lộ Tấn giơ điện thoại lên bên tai, liếc nhìn cô: "Cô ấy gặp được tình yêu thật sự rồi".
Nói xong anh ta cắt cuộc gọi, nhét điện thoại vào túi quần mình.
Tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh, đến tận lúc âm báo của thang máy vang lên bên tai, Cố Thắng Nam mới bừng tỉnh lại. Nhưng lúc này Lộ Tấn vẫn bình thản như không có việc gì, hai tay đút túi quần, lạnh lùng đi ra khỏi thang máy.
Cố Thắng Nam nhìn bóng lưng cực kì bình tĩnh của anh ta, thậm chí cô còn nghi ngờ, chẳng lẽ việc anh ta giật điện thoại của cô rồi trả lời thay cô chỉ là ảo giác của cô mà thôi?
Nhưng đúng lúc này cô lại nhìn thấy Lộ Tấn lấy điện thoại của cô từ trong túi ra, hình như bắt đầu tìm kiếm gì đó trong điện thoại của cô.
Lần này Cố Thắng Nam nổi giận thật rồi. Không nói một lời, cô lao tới định giật lại điện thoại, không ngờ cô vừa chạy đến gần Lộ Tấn thì anh ta đã nhẹ nhàng tung điện thoại lại cho cô.
Cố Thắng Nam vội bắt lấy.
Phản ứng đầu tiên của cô chính là kiểm tra điện thoại của mình, chỉ thấy trên màn hình là danh bạ điện thoại.
Trước đó cô đặt tên cho Lộ Tấn trong danh bạ là "Lộ khó tính", bây giờ cái tên này đã được đổi thành một danh xưng dài đến gần ba mươi chữ:
Anh - người độc nhất vô nhị trên đời, người có đủ 180 cm, 180 mm, 180 m2, không có anh em sẽ không số