Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
hông?"
Không thấy Lộ Tấn trả lời.
Sau khi cô gửi tin nhắn chưa được ba giây, Mạnh Tân Kiệt đã gọi điện thoại lại: "Làm sao? Thế nào? Lộ tiên sinh xảy ra chuyện gì?"
Chính bản thân Cố Thắng Nam cũng không hiểu ra sao, đương nhiên không biết phải trả lời câu hỏi Mạnh Tân Kiệt như thế nào.
Kết cục là cô còn phải an ủi Mạnh Tân Kiệt đang sốt ruột: "Anh đừng căng thẳng, tôi đến bệnh viện XX tìm anh ấy, sau khi tìm được sẽ báo tin cho anh".
Còn Vivian...
Đến tận lúc xe của Liêu Trạch Nam đã chạy vào cổng bệnh viện XX, Vivian mới trả lời tin nhắn của Cố Thắng Nam.
Hai chữ cực kì ngắn gọn, cũng cực kì mang nhiều ý nghĩa: "Oan gia".
Vì không thể đoán được ý của Vivian qua hai chữ này, trước lúc xuống xe Cố Thắng Nam cố ý đọc số điện thoại của Vivian với tốc độ cực nhanh, hơn nữa còn phát âm không rõ. Thấy Liêu Trạch Nam cau mày, hiển nhiên là còn chưa nghe rõ, Cố Thắng Nam yên tâm mở cửa xe chạy thẳng không hề ngoái lại.
Cô tìm được Lộ Tấn bên ngoài phòng mổ khoa ngoại.
Anh ta ngồi trên ghế băng, xem ra không bị thương, cũng không ốm đau gì, có điều vẻ mặt tỏ ra rầu rĩ. Trái tim Cố Thắng Nam vừa buông lỏng lại thắt chặt, do dự một hồi lâu, Cố Thắng Nam mới đi đến gần anh ta.
Lộ Tấn đang cúi đầu ngồi, hai khuỷu tay chống trên đầu gối, giống như đang muốn cuộn mình lại. Lúc cô đi tới bên cạnh anh ta, vai anh ta hơi run lên, có lẽ là đã phát hiện ra cô, nhưng lại không có sức mạnh để ngẩng đầu lên. Cố Thắng Nam nhìn, chợt thấy trái tim như thắt lại.
Không khí u buồn tỏa ra quanh người anh ta giống như một bức tường ngăn cách Cố Thắng Nam bên ngoài, Cố Thắng Nam cứ đứng ngẩn ra bên người anh ta như vậy một hồi lâu, sau đó mới ngồi xuống bên cạnh.
Cố Thắng Nam vừa ngồi xuống, đầu anh ta đã nghiêng sang dựa vào vai cô.
Toàn thân Cố Thắng Nam lập tức căng thẳng.
Sau khi đã được lĩnh giáo sự khó tính, khó chơi, khó hầu hạ, yêu sạch sẽ, cố chấp, bắt bẻ, ăn nói độc địa, thay đổi chóng mặt, logic tư duy khác hẳn người thường của anh ta, dáng vẻ anh ta lúc này làm Cố Thắng Nam chợt thấy xa lạ, làm Cố Thắng Nam không có dũng khí nhìn thẳng vào anh ta.
Một hồi lâu sau Cố Thắng Nam mới tìm lại được giọng nói của mình: "Ai phẫu thuật trong đó?"
Lộ Tấn ngước mắt lên nhìn ba chữ "Đang phẫu thuật" sáng lên bên ngoài phòng mổ, buồn bã thu ánh mắt lại, nói yếu ớt: "Không biết".
"Ơ?"
Dạo này Cố Thắng Nam thường xuyên phải "ơ" vì ngạc nhiên, bởi vì cô bị logic tư duy khác hẳn với người thường của người đàn ông này đánh bại hết lần này tới lần khác.
Thua không còn mảnh giáp.
"Không biết... Thế anh ngồi ở đây làm gì?"
Còn bày ra dáng vẻ như một con hươu non bị thương nữa?
Lộ Tấn giơ ngón trỏ chỉ chỉ lên tầng trên: "Ông ấy ở phòng mổ tầng trên. Người thân của ông ấy đều ở trên đó, tôi không thể lên được, chỉ có thể ngồi dưới này".
Trái tim Cố Thắng Nam như bị kim đâm, đâm rất mạnh.
Vì vậy bây giờ cô rất muốn nói, nhưng lại phát hiện cổ họng mình hơi run run.
Cố Thắng Nam hít sâu, cố gắng làm cho âm thanh của mình bình tĩnh một chút: "Là... bố anh à?"
Lộ Tấn không trả lời cô.
"..."
"..."
Trong yên lặng, Cố Thắng Nam không nhịn được hạ thấp tầm mắt nhìn anh ta. Nhưng, đúng lúc này...
"Cố Thắng Nam". Đột nhiên anh ta gọi tên cô.
Giọng anh ta rất bình tĩnh nhưng vẫn khiến tầm mắt Cố Thắng Nam khựng lại ở giữa không trung.
"Nhắm mắt lại, đừng nhìn tôi".
Cố Thắng Nam suy nghĩ một chút rồi ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại theo yêu cầu của anh ta.
Cô không biết trong năm giây cô nhắm mắt này người đàn ông đó đã làm gì, nhưng cô biết rất rõ rằng, trong năm giây tối tăm cô nhắm mắt đó, có một thứ gì đó đã thay đổi...
"Thịch thịch! Thịch thịch! Thịch thịch!"
Cố Thắng Nam cảm thấy tim mình đập càng ngày càng nhanh, cô hơi hoảng hốt. Cùng lúc đó, một em bé trong lồng ngực cô vừa chỉ thẳng vào trái tim càng đập càng nhanh vừa mắng to: Ngươi là đồ biến thái! Người ta thì đang đau buồn như vậy, thế mà ngươi lại trốn ở đây mà rung động?
ngực cô vừa chỉ thẳng vào trái tim càng đập càng nhanh vừa mắng to: Ngươi là đồ biến thái! Người ta thì đang đau buồn như vậy, thế mà ngươi lại trốn ở đây mà rung động?
***
Đêm đã lạnh dần.
Cố Thắng Nam nhìn đồng hồ, đã ba tiếng trôi qua, lại nhìn cái đầu vẫn dựa trên vai cô, có một loại cảm giác muốn vuốt ve an ủi anh ta như vuốt lông cho một chú cún cưng.
Đúng lúc ngón tay Cố Thắng Nam khẽ động, chuẩn bị không nhịn được, thật sự đưa tay vuốt lông cho anh ta, một tiếng bước chân vững vàng và quả quyết chợt vang lên.
Ánh mắt Cố Thắng Nam vừa rời khỏi gương mặt hai người đàn ông, bắt đầu chuẩn bị so sánh quần áo của họ, Lộ Tấn chợt xoay người lại về phía cô.
Lộ Tấn đi tới chỗ cô, gương mặt cực kì cao ngạo và lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại như tro tàn cháy lại, không còn tỏ ra sa sút như lúc vừa rồi.
Anh ta đi rất nhanh về đến trước mặt cô.
Cố Thắng Nam vẫn ngồi ở đó ngẩng đầu nhìn Lộ Tấn, còn chưa đoán được anh ta muốn làm gì thì