Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
hông biết".
Loa Phóng Thanh lập tức đắc ý nói tiếp: "Nghe nói chị ấy đã xin phép giám đốc bộ phận ăn uống, hình như là trong nhà có việc gì đó".
"Vậy à?"
"Thế em có biết..." Loa Phóng Thanh vừa nói tới đây, giọng nói đang cố hết sức tỏ ra thần bí đột nhiên biến thành một tiếng kêu thảm: "Á..."
Thì ra là Dư sư phụ đã tóm tai Loa Phóng Thanh để lôi cậu ta về rửa bát.
"Ôi ôi ôi, Dư sư phụ, bác buông ra đi! Tai cháu sắp đứt rồi đây này!" Loa Phóng Thanh vừa đi vừa kháng nghị.
Dư sư phụ không hề nhân nhượng: "Tán tỉnh nhân viên mới trong giờ làm việc đúng không? Tối nay hết giờ làm ở lại quét dọn nhà bếp!"
Bên này, Dư sư phụ vừa lôi Loa Phóng Thanh về khu rửa bát, bên kia một trưởng nhóm nhân viên nhà ăn vội vã đẩy cửa đi vào: "Dư sư phụ, giáo viên Cố còn chưa đến làm à?"
Dư sư phụ buông tai Loa Phóng Thanh ra, quay lại thấy là trưởng nhóm nhân viên liền mỉm cười hỏi: "Đúng vậy, có chuyện gì thế?"
"Thế thì làm thế nào? Có một vị khách gọi đích danh cô ấy".
Qua vẻ mặt cực kì khó xử của nhóm trưởng có thể dễ dàng đoán được vị khách mà cô nói là một nhân vật khó chơi cỡ nào.
Lúc này người phụ nữ trẻ tuổi ngồi ngay ngắn chính giữa phòng ăn đang trợn đôi mắt đẹp nhìn nhân viên phục vụ trước mặt: "Tôi đã nói rồi, tôi phải tìm bếp trưởng bếp Tây Cố Thắng Nam của các cô..."
"Nhưng..."
Nhân viên vừa nói tới đây đã bị vị khách xinh đẹp này ngắt lời: "Không nhưng gì hết, không gặp cô ấy thì tôi sẽ không đi".
Vẻ mặt nhân viên rất khó coi, các thực khách bàn khác lại háo hức ngồi nhìn, vì mặc dù vị khách này cực kì ngang ngược nhưng ngoại hình lại rất đẹp, kết quả là ngay cả màn làm khó nhân viên phục vụ cũng trở nên rất đáng xem.
Nhưng chỉ chốc lát sau những thực khách này đã không cười được nữa, bởi vì người phụ nữ này khẽ ngước mắt lên ra hiệu, hai người vạm vỡ ngồi bàn bên cạnh cô đột nhiên đứng dậy và bắt đầu xua đuổi khách khứa trong phòng.
Lúc các nhân viên bảo vệ chạy tới thì khách khứa đang ăn uống cơ bản đều đã bị đuổi đi, mấy người khách vừa định vào ăn nhìn thấy nhân viên bảo vệ giằng co với hai gã vạm vỡ cũng đều quay đầu đi mất.
Trong toàn bộ quá trình này, người phụ nữ trẻ tuổi đó vẫn khoanh tay ngồi yên tại chỗ. Bảo vệ và hai gã to con cô dân tới lời qua tiếng lại càng ngày càng lớn, giám đốc bộ phận ăn uống đứng bên cạnh bàn cô nhẹ nhàng khuyên bảo, nhưng tất cả mọi thứ này đều không hề ảnh hưởng gì đến cô ta.
Hình như cô ta không hề cảm thấy mình làm như vậy có gì sai: "Anh nói với Cố Thắng Nam là Lê Mạn đang tìm cô ta. Thực ra tôi cũng không muốn làm khó cô ta, mặc dù tôi biết bố cô ta đã đánh bị thương Lộ Tấn của tôi, nhưng chỉ cần cô ta trả lại Lộ Tấn cho tôi thì tôi có thể bỏ qua tất cả mọi chuyện".
Có lẽ vị tiểu thư này xem nhiều phim xã hội đen quá rồi, không hiểu cô ta đang nói gì nữa. Giám đốc ăn uống đứng bên cạnh bàn bất đắc dĩ lắc đầu: "Tiểu thư Lê Mạn, không phải chúng tôi không giúp cô mà hiện nay chúng tôi cũng không liên lạc được với bếp trưởng Cố. Hay là cô cứ..."
Đúng lúc này, phòng ăn đang ồn ào chợt trở nên yên tĩnh.
Giám đốc không nhịn được ngước mắt xem tình hình xung quanh.
Một giây sau, giám đốc cũng tắt tiếng theo.
Lê Mạn nghi hoặc ngẩng đầu nhìn giám đốc, cùng lúc đó, một tiếng bước chân chững chạc vang lên bên tai cô ta.
Lê Mạn nhíu mày, lập tức quay lại nhìn về hướng phát ra tiếng động.
Chỉ thấy một người đàn ông mặc âu phục đang đi thẳng đến chỗ cô ta.
Người đàn ông xa lạ này nhanh chóng đi tới bên cạnh bàn Lê Mạn, Lê Mạn nghe thấy giám đốc bộ phận ăn uống chào người nọ: "Tổng giám đốc Trình!"
Người đàn ông này có một khuôn mặt hiền lành vô hại, Lê Mạn liếc nhìn anh ta với vẻ hơi khinh thường: "Anh là sếp của bọn họ à?"
Anh ta mỉm cười gật đầu.
Lê Mạn có thể đoán được người đàn ông này sẽ nói với mình những gì, đại loại chính là giọng điệu "Chào tiểu thư, mặc dù chúng tôi vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc phục vụ khách hàng là thượng đế, nhưng nếu cô còn tiếp tục cố tình gây sự như vậy thì chúng tôi đành phải gọi bảo vệ đưa cô ra khỏi khách sạn và liệt tên cô vào danh sách đen của khách sạn". Tuy nhiên...
"Cô muốn tìm Cố Thắng Nam à? OK, tôi đưa cô đi".
Lê Mạn quan sát anh ta bằng ánh mắt hồ nghi, anh ta vẫn mỉm cười vô hại với cô.
Hầu như chỉ sau nháy mắt, Lê Mạn đã tin tưởng anh ta. Cô cầm lấy túi xách, bước dài ra cửa phòng ăn.
Trình Tử Khiêm nhìn bóng lưng cô, nụ cười lập tức biến mất. Giám đốc ăn uống hơi lo lắng nhìn về phía anh ta: "Tổng giám đốc Trình... Người phụ nữ này rất càn quấy..."
Giám đốc còn chưa nói xong, Lê Mạn đã đi khá xa bỗng quay lại trợn mắt nhìn Trình Tử Khiêm: "Anh làm gì mà chậm chạp như vậy? Đi nhanh lên nào".
Trình Tử Khiêm vỗ vỗ vai giám đốc như trấn an, lại mỉm cười, bước nhanh đuổi theo Lê Mạn.
Trình Tử Khiêm nhanh chóng lái xe chở kẻ gây rối này rời khỏi Tử Kinh.
Trình Tử Khiêm đang yên tĩnh lái xe, đột nhiên nghe thấy người phụ nữ này hỏi: "Anh quen cô nàng đó à?"
Cô nàng đó? "Ý cô là Cố Thắng Nam đúng không? Cũng coi như có chút quen biết