Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
.
Anh bế giáo viên Cố đi tới giường, thuốc vẫn tiếp tục cháy.
Đối với giáo viên Cố thì thời gian người đàn ông này giày vò cô dường như dài đến một thế kỉ, nhưng thực ra cũng chỉ có thời gian nửa điếu thuốc mà thôi...
Đó là... mùi cháy khét!
Sau ba giây dừng hình, Cố Thắng Nam đột nhiên đẩy vai anh ra rồi ngồi bật dậy. Con ong đã tỏ đường đi lối về, Lộ tiên sinh cúi đầu nhìn cậu em đột nhiên bị lạnh nhạt, ngẩng đầu lại thấy người phụ nữ này đã chuẩn bị xuống giường. Lộ Tấn nhanh tay nhanh mắt định kéo cô lại bất chấp mọi chuyện, không ngờ tay mình còn chưa tóm được cô, Cố Thắng Nam vừa đặt chân xuống nền nhà đã "A" một tiếng nhảy vội lên giường: "Thảm cháy rồi!"
Ánh mắt Lộ Tấn lập tức căng thẳng.
Cố Thắng Nam luống cuống tay chân định lôi màn lên, lại phát hiện đã quá muộn, màn cũng đã bắt lửa. Cô hoảng hốt vội buông tay khiến chiếc màn lại buông xuống lần nữa.
Lộ Tấn nhìn cô loay hoay không biết làm sao, nhíu mày suy nghĩ nửa giây rồi đột nhiên đưa tay kéo cô tới.
Cố Thắng Nam gỡ tay anh ra: "Chẳng nhé lúc này mà anh vẫn còn muốn tiếp tục..."
Cô còn chưa nói xong, người đàn ông này đã lấy khăn tắm quấn người cô lại, một giây sau cô đã bị anh bế lên đi tới chỗ sofa.
"Em cứ ngồi yên ở đây, càng giúp càng lộn xộn".
Cố Thắng Nam liếc anh một cái, thấy anh nghiêm túc như đang sai bảo một thuộc hạ. Cố Thắng Nam lại nhìn chiếc khăn tắm quấn quanh người anh, lúc này mới nhớ ra vừa rồi mình đã bận rộn một hồi mà trên người không có một mảnh vải, cô vội vã quấn chặt chiếc khăn tắm trên người mình.
Lúc Cố Thắng Nam ngẩng đầu lên lần nữa, cho rằng mình sẽ nhìn thấy người đàn ông này đang nhanh chóng lao vào phòng tắm xách một xô nước ra rồi dũng cảm xông vào cáu hỏa, nhưng...
Người đàn ông này lại ung dung ngồi bên mép giường, ngay bên cạnh chiếc màn đã bắt lửa khá to, hết sức bình tĩnh nhìn lửa cháy, sau đó...
Cầm lấy bao thuốc anh đặt trên chiếc tủ đầu giường!
Lập tức lại rút ra một điếu thuốc và châm lửa!!
Sau đó ung dung hút một hơi!!!
Cố Thắng Nam đứng bật dậy bước tới: "Anh điên rồi à? Lúc này còn..."
Anh bình tĩnh liếc nhìn cô rồi đột nhiên giật cả chiếc màn rơi xuống.
Thấy anh vẫn ngậm điếu thuốc, tiện tay ném chiếc màn vừa rơi xuống sang bên cạnh rồi lại ngậm thuốc đứng cạnh giường, Cố Thắng Nam cảm thấy người đàn ông này đã điên rồi. Trông chờ người khác không bằng trông chờ chính mình, Cố Thắng Nam vội quay đầu chạy vào phòng tắm.
Chạy được một bước, hai bước, ba bước...
Bên tai Cố Thắng Nam chợt vang lên tiếng nước ào ào.
Thiết bị tự động cứu hỏa phun khắp nơi, nước bắn tung tóe đầy phòng, thậm chí còn bắn cả lên mặt Cố Thắng Nam đứng bên cửa phòng tắm.
Hình như vừa rồi Lộ Tấn giơ điếu thuốc lá lên thẳng thiết bị cảnh báo cháy trên trần nhà nên thiết bị mới tự khởi động.
Cố Thắng Nam lau nước trên mặt rồi nhìn lại, chỉ thấy người đàn ông của cô đang đứng hiên ngang dưới vòi nước như Chúa cứu thế và nhìn, vừa ngạo mạn vừa bình tĩnh.
"Tít tít tít!" Tiếng cảnh báo vang vọng bên tai, nhưng dường như Cố Thắng Nam lại tìm được bến cảng tránh bão an toàn trong ánh mắt bình thản của người đàn ông này.
***
Diện mạo anh lúc này còn khiến mắt cô mông lung hơn cả hơi nước mờ mịt, Cố Thắng Nam đứng lặng trước của phòng tắm, trái tim cô như sắp tan ra thành nước.
Lửa đã tắt, nhưng thiết bị cứu hỏa vẫn đang cần mẫn làm việc. Tiếng hú chói tai của thiết bị cảnh báo cũng vẫn chưa dừng lại. Cô đưa mắt nhìn anh đi xuống giường, đi đến gần cô.
Lộ Tấn giúp cô gạt mái tóc rơi bời ra sau lưng, thuận tay nâng mặt cô lên, ngón tay cực kì dịu dàng. Cố Thắng Nam nghe thấy tiếng chính mình hỏi anh: "Anh định làm gì vậy?"
Anh khẽ mỉm cười: "Tiếp tục..."
Cố Thắng Nam nuốt nước bọt một cách khó khăn, nhìn hình bóng mình trong mắt anh càng ngày càng gần...
Anh lại cúi xuống gần môi cô, chuẩn bị cho một nụ hôn tiếp theo.
Cố Thắng Nam không cầm được nhắm mắt lại, nhưng đúng lúc này...
"Cộc cộc cộc!" Tiếng gõ cửa rất mạnh cắt ngang hành động của họ.
Lộ Tấn lập tức than một tiếng, ngán ngẩm ôm trán: "Chắc chắn là nhân viên khách sạn".
Tiếng gõ cửa càng ngày càng lớn, mắt Lộ Tấn sáng rực nhìn chằm chằm đôi môi người phụ nữ này một hồi lâu, cuối cùng vẫn không cam lòng thu ánh mắt lại, định đi vòng qua người cô ra mở cửa.
Nhưng chân anh còn chưa bước đi, cổ tay anh đã bị Cố Thắng Nam giữ chắc.
"Mặc kệ bọn họ"! Giáo viên Cố nói cực kì hào hùng, nói xong, cô kiễng mũi chân hôn anh nồng nhiệt.
***
Khách sạn Tử Kinh.
Mười hai giờ trưa, chính là thời điểm bận rộn nhất của bếp sau. Phó giờ đang điều hành công việc thay Cố Thắng Nam xin nghỉ. Các nhân viên vẫn cảm thấy dường như thiếu gì đó, công việc không được xuôi chèo mát mái như mọi ngày.
Chuyên gia tọc mạch Loa Phóng Thanh đương nhiên không bỏ qua cơ hội mượn đề tài này để tiếp cận mấy cô bé mới vào thử việc: "Em có biết vì sao hôm nay giáo viên Cố không đi làm không?"
Cô bé đang bận thêm hương thảo vào món canh đặc, rõ ràng không muốn để ý đến đối phương cho lắm: "K