Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.

i mua rau nhé?”.
“Ok”.
Vương Tử Minh cười lạnh mở máy tính. Nói hắn và Trương Kỳ dây dưa với nhau, cặp nam nữ bên ngoài kia cũng có khác gì? Đều đã trưởng thành rồi mà vẫn còn chơi trò thăm dò, thật không biết sau khi chính thức yêu nhau hai người bọn họ sẽ thế nào.






Vui Quá Hóa Buồn
‘Trích lời Gia Mộc: Khi một con đường tắt xuất hiện trước mặt, rất ít người có thể chống cự được sức cám dỗ của nó’.
Mã Thụ Sinh có thể nói là khắp khởi chờ đợi có người đến nói với hắn tay huấn luyện viên đến phỏng vấn nọ bị người ta đánh hội đồng. Nhưng hắn chờ cả ngày ở trung tâm thể hình đó mà vẫn không thấy ai kể gì, cuối cùng không nhịn được hỏi ông chủ về chuyện này, ông chủ cũng không biết gì, chỉ nói điều kiện của Trịnh Đạc không tồi, có điều đòi lương quá cao, trung tâm của ông ta không đáp ứng nổi, đồng thời bảo Mã Thụ Sinh hỏi Trịnh Đạc xem có thể nhận lương thấp hơn một chút không.
Vậy là… người phụ nữ đó cuối cùng vẫn không dám đến?
Hắn cố nén sự thất vọng và ảo não, gọi điện thoại cho Vương Tử Minh: “Này, Trịnh Đạc về nhà chưa?”.
“Nghĩ cái gì chứ? Anh và hắn có thể có tương lai không? Về với em đi! Trước đây là em sai, em không nên đòi hỏi anh nhiều như vậy. Em đã ngả bài với bố mẹ em rồi, chỉ cần anh quay lại là chúng ta sẽ kết hôn. Em sẽ không quan tâm đến bất cứ thứ gì khác, người khác nghĩ thế nào không liên quan đến em, em chỉ cần biết có anh thôi”.
“Em không quan tâm thật chứ?”.
“Thật. Cho dù anh không tìm được việc thì em sẽ nuôi anh, em sẽ không để ý, chỉ cần anh ở bên em là được. Chúng ta đã yêu nhau bảy năm rồi, em yêu anh!”.
Trịnh Đạc đột nhiên cúi đầu hôn người phụ nữ trước mặt, người phụ nữ hơi sững lại rồi cũng nhanh chóng ôm cổ đáp lại anh ta.
Mã Thụ Sinh chuyển điện thoại di động sang chế độ quay phim, tim đập thình thịch. Kết quả này còn tốt hơn hắn tưởng tượng nhiều…
Vương Tử Minh sừng sờ nhìn đôi nam nữ hôn nhau trong điện thoại, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi lại hạ xuống: “Bọn họ…”.
“Đây là tôi tình cờ nhìn thấy…”.
“Cô ta là bạn gái cũ của Trịnh Đạc. Trịnh Đạc và cô ta là thanh mai trúc mã, sau này sự nghiệp của cô ta càng ngày càng phất. Sau khi xuất ngũ, Trịnh Đạc vẫn làm bảo vệ gì đó, dăm ba năm gần đây mới chuyển sang làm huấn luyện viên thể hình. Gia đình cô ta chê Trịnh Đạc không có tiền đồ, cô ta cảm thấy không có tiếng nói chung với anh ấy, vì thế mới chia tay… Không ngờ… cô ta quay lại…”. Vương Tử Minh bình tĩnh nói, cầm chiếc khăn ướt trên bàn lên lau nước mắt, nước mắt lập tức trào ra. Hắn vừa lau nước mắt vừa nói: “Thảo nào anh ấy gọi điện thoại cho tôi, nói rằng tôi với anh ấy cần nói chuyện… Thì ra là cô ta đã về. Tôi biết trước là tôi không tranh được với cô ta, trong lòng Trịnh Đạc chỉ có cô ta thôi…”.
Mã Thụ Sinh vỗ vai Vương Tử Minh, Vương Tử Minh ôm hắn, gục đầu vào vai hắn khóc rống lên.
Không biết bao lâu sau, Vương Tử Minh đã khóc đủ nhưng vẫn gục vào vai hắn không ngồi thẳng dậy. Mã Thụ Sinh hôn tai Vương Tử Minh thăm dò, Vương Tử Minh giật mình ngẩng đầu lên, đẩy hắn ra rồi lập tức lại lộ vẻ hối hận: “Anh…”.
“Mấy năm nay anh vẫn nhớ em, chia tay em là chuyện làm anh hối hận nhất”.
“Bây giờ anh nói gì cũng đã muộn, cho dù tôi chia tay Trịnh Đạc thì anh cũng có Tiểu Mao và Mao Đậu rồi”.
“Tiểu Mao mới cặp với anh có mấy tháng thôi, mặc dù anh thích nó nhưng anh không yêu nó, bất cứ lúc nào anh cũng có thể chia tay nó”.
“Thế còn Mao Đậu?”.
“Anh có thể đưa nó về ở với bố mẹ anh”.
Vương Tử Minh yên lặng một lát: “Cìn mẹ của Mao Đậu? Bố mẹ anh lớn tuổi như vậy, sức khỏe cũng không còn tốt, để họ nuôi nó thì sớm muộn gì cũng có vấn đề”.
Thấy Vương Tử Minh bắt đầu hỏi đến vấn đề này, biết Vương Tử Minh có ý định tái hợp với mình, Mã Thụ Sinh lập tức cảm thấy phấn chấn. Nhưng nghĩ đến vợ…, hắn nói: “Mẹ nó là một người phụ nữ đanh đá, từ khi biết anh đồng tính đã bắt đầu làm ầm ĩ, cả nhà không được yên ổn… Sau đó còn đi ra ngoài nói lung tung khiến mọi người đều biết anh là gay…”.
“Cô ta cần gì?”.
“Đơn giản là đòi tiền thôi”.
“Nếu cần tiền thì cho cô ta, cô ta nuôi con sẽ tốt hơn bố mẹ anh nhiều. Không phải anh nói quê anh vừa hẻo lánh vừa bảo thủ à? Bây giờ mọi người đều biết chuyện của anh, Mao Đậu ở với bố mẹ anh thì chắc chắn sẽ bị mọi người chê cười”.
“Nhưng… anh không có tiền”. Đổng Giai Nghi đòi ba trăm ngàn, đơn giản là bởi vì lúc đầu cô ta bán nhà được ba trăm ngàn, trong đó có một phần dùng để hoàn thiện căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách rộng hơn bảy mươi mét vuông, một phần thì mua xe, còn một phần hắn lấy, bỏ thêm tiền tiết kiệm của hắn để mở cửa hàng máy tính với Triệu Thiên Lượng. Toàn bộ đều đầu tư vào tài sản cố định, hắn đâu có nhiều tiền mặt để cho cô ta như vậy. Có điều hắn sẽ không nói với Vương Tử Minh những chuyện này, cứ để Vương Tử Minh cho rằng Đổng Giai Nghi là một người tham tiền: “Cô ta lúc nào cũng hùng hổ dọa người, không khác gì ma đòi nợ…”.
“Tôi biết. Bây giờ rất nhiều phụ nữ đề