Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2391 lượt.
u như vậy”. Vương Tử Minh nhếch miệng: “Nhưng dù sao cô ta cũng là mẹ Mao Đậu… Trước đây anh có dành dụm được một chút cơ mà?”.
“Một phần bù thêm vào tiền bố mẹ tôi tích lũy để mua một căn hộ ở quê, còn một ít đầu tư vào công ty máy tính”. Thực tế là trừ một năm cặp với Vương Tử Minh, còn lại hắn chưa bao giờ dành dụm được đồng nào.
“Vậy thì cho cô ta căn hộ, dù sao cô ta cũng phải nuôi con”.
Mã Thụ Sinh suýt nữa ngạt thở. Đại thiếu gia Vương Tử Minh đương nhiên sẽ không thấy ba trăm ngàn có gì to tát, càng không cho rằng một căn hộ ở thành phố nhỏ cách đây cả ngàn dặm có gì quan trọng. Nhưng đó là tâm huyết nửa đời của bố mẹ hắn, làm sao có thể tùy tiện cho người ngoài được: “Bố mẹ anh sẽ không đồng ý”.
Vương Tử Minh lạnh mặt: “Anh biết là tôi sẽ không dính dáng gì với đàn ông đã kết hôn. Anh và cô ta không ly hôn thì hai chúng ta…”.
Đúng lúc này điện thoại của Vương Tử Minh có cuộc gọi đến, hắn thoáng nhìn tên người gọi: “Là Trịnh Đạc. Anh ấy muốn nói chuyện”.
“Em và hắn có chuyện gì để nói?”.
“Ít nhất anh ấy cũng thẳng thắn, độc lập, không ham tiền của tôi, cho dù có chia tay cugnx không giấu giấu giếm giếm mà vẫn nói chuyện rõ ràng với tôi”. Vương Tử Minh đẩy Mã Thụ Sinh ra, xoay người bước xuống.
Chỉ còn lại một mình Mã Thụ Sinh ngẩn người trong xe…
Gần như vừa đến nhà Vương Tử Minh đã chạy thẳng vào phòng tắm. Lúc đi ra hắn mặc một bộ quần áo mới, bộ vừa mặc bị hắn tiện tay ném vào thùng rác: “Mùi của Mã Thụ Sinh thật kinh tởm. Không biết tại sao trước đây tôi lại chịu được hắn”.
“Có lẽ trước đây hắn có mùi người hơn bây giờ”, Lâm Gia Mộc cười nói. Trịnh Đạc thì cúi đầu ngồi bên cạnh cô nghịch điện thoại di động, hai người nhìn có vẻ rất bình thường.
Vương Tử Minh nhìn hai người bọn họ, bật cười xấu xa: “Thấy hai người hôn nhau say đắm lắm mà. Có cần biểu diễn lại lần nữa không?”.
“Có gì không được?”. Lâm Gia Mộc vỗ vai Trịnh Đạc, Trịnh Đạc ngẩng đầu lên thơm môi cô một cái. Sau đó Lâm Gia Mộc vỗ vỗ đầu anh ta như khen ngợi một con cún con rồi ngẩng đầu nhìn Vương Tử Minh như khiêu khích: “Cái này gọi là sự chuyên nghiệp”.
“Ọe…”. Vương Tử Minh làm bộ nôn ọe.
“Hắn vẫn không nỡ bỏ tiền và căn hộ ở quê à?”. Trịnh Đạc hỏi rất nghiêm túc.
“Không”.
“Xem ra mồi câu vẫn chưa đủ lớn”.
Vương Tử Minh cười đểu: “Vậy thì phải xem anh có chịu hay không nữa”.
“Cái gì?”. Trịnh Đạc nhíu mày.
Vương Tử Minh đột nhiên ghé sát vào Trịnh Đạc, nâng cằm anh ta lên: “Hôn tôi một cái, tôi giúp anh làm thủ tục di cư sang Canada, thế nào?”.
Trịnh Đạc nhìn chằm chằm chóp mũi hắn: “Chóp mũi anh có trứng cá kìa”.
Vương Tử Minh kêu lên một tiếng, chạy như bay vào phòng vệ sinh, Lâm Gia Mộc ngồi xem nãy giờ cười đến đau cả bụng, lăn từ sofa vào trong lòng Trịnh Đạc mới dừng lại. Trịnh Đạc nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô để cô đỡ cười đến đứt hơi.
Ba ngày sau, khi Mã Thụ Sinh gặp lại Vương Tử Minh thì thấy Vương Tử Minh hốc hác, quầng mắt thâm đen, sống dở chết dở: “Em… gầy quá…”.
Vương Tử Minh cầm khăn giấy lau mũi: “Ờ. Anh tìm gặp tôi có chuyện gì?”.
“Không có gì, chỉ muốn gặp em một chút. Em ổn chứ?”.
“Tôi ổn làm sao được? Khi đó anh ấy bị người yêu đá thê thảm, chính tôi đã đưa anh ấy về nhà, giúp anh ấy hàn gắn từng mảnh tim vỡ. Kết quả bây giờ anh ấy bỏ đi, ngay cả một câu xin lỗi cũng không có. Những người như chúng ta kéo người khác vào thế giới của mình là tội ác tày trời, còn anh ấy về với bạn gái cũ lại là lãng tử quay đầu… Tôi không muốn sống ở cái nơi này, cái đất nước này một ngày nào nữa”.
“Em định đi à?”.
“Tôi đã bắt đầu tìm người làm thủ tục di cư sang Canada. Tôi nên đi từ lâu rồi, nhưng vì có rất nhiều chuyện còn không từ bỏ được. Xem ra bây giờ cũng đã đến lúc buông tay rồi”. Dứt lời, hắn thoáng nhìn Mã Thụ Sinh.
“Trương Kỳ thế nào?”.
“Bây giờ cô ấy làm ăn rất tốt, cũng có bạn trai rồi, tôi đi cũng là một sự giải thoát đối với cô ấy… Hôm qua tôi đã gọi điện thoại nói với cô ấy, nếu không sống được với bạn trai nữa hay không muốn làm ăn nữa thì cứ đến Canada tìm tôi, tôi sẽ nuôi cô ấy”.
“Em và cô ấy…”.
“Chúng tôi là anh em, cùng nhau lớn lên từ nhỏ, cô ấy không khác gì em ruột của tôi cả”.
Mã Thụ Sinh cúi đầu, thì ra Vương Tử Minh di cư dễ dàng như vậy. Nếu như hắn…
“Mấy hôm nay anh cũng nghĩ rất nhiều. Em nói đúng, anh không nên tiếp tục làm mất thời gian của mẹ Mao Đậu. Cô ấy cũng rất vất vả, từ nhỏ không có mẹ, nguyện vọng lớn nhất đời này chính là có một ngôi nhà của mình. Anh có thể cho cô ấy căn hộ, anh đã bàn bạc với Triệu Thiên Lượng, anh ta sẵn sàng bỏ một trăm ngàn mua lại cổ phần của anh. Căn hộ và một trăm ngàn chắc cũng đủ để cô ta nuôi con khôn lớn”.
Con vãn là con hắn, Đổng Giai Nghi nuôi con khôn lớn thì sao? Hắn đứng vững ở Canada rồi đón cả bố mẹ và con trai sang theo là được.
“Anh nghĩ như vậy thật chứ?”.
“Thật”.
Vương Tử Minh nhìn Mã Thụ Sinh: “Anh có muốn đi cùng tôi không?”.
“Anh đã để mất em một lần rồi, không muốn để mất lần thứ hai”. Mã Thụ Sinh cầm tay Vương Tử Minh.
“Tiểu Mao thì s