Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342389

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2389 lượt.

ao?”.
“Anh sẽ nói chuyện với nó”.
“Anh còn chưa nói chuyện với nó à?”.
“Nó vẫn tránh mặt anh… Anh sẽ nói chuyện với nó…”.
“Vậy anh nói chuyện với nó rõ ràng đi. Nó cũng khổ lắm”.
“Ờ”.
Lâm Gia Mộc vừa cười vừa xem Tiểu Mao cập nhật trạng thái. Mã Thụ Sinh thật sự quá sáng tạo, lý do hắn chia tay Tiểu Mao lại là hắn quyết định mang con về quê sống với Đổng Giai Nghi…
“Tôi có cho anh ấy nhiều hơn nữa cũng không bằng mẹ đẻ của con trai anh ấy, mặc dù vẫn biết cái gọi là cuộc sống hạnh phúc của ba người đó chỉ như lâu đài trên cát, nhưng lúc anh ấy nói với tôi rằng anh ấy phải mang Mao Đậu về nhà sống với vợ, tôi vẫn khóc nức nở”.
Bàn tay Lâm Gia Mộc đặt trên bàn phím gõ vài chữ rồi lại hạ xuống. Cứ để Tiểu Mao nghĩ như vậy đi. Chân tướng đau lòng như vậy, tốt nhất vẫn nên để bọn trẻ giữ lại một chút lòng tin đối với cuộc sống.
Vương Tử Minh ngồi bên cạnh Lâm Gia Mộc cầm iPad lên mạng lại cuwofi không ngừng. Mã Thụ Sinh nhắn tin với hắn, nói đã suy nghĩ rất lâu mà vẫn thấy không thể để mất hắn được, sẵn lòng cùng hắn đi đến chân trời góc biển.
Hắn hít sâu một hơi, ngưng cười, trả lời: “Anh giải quyết xong việc ở quê đi. Tôi có chút việc phải qua Pháp một chuyến, anh chờ tôi về”.
“Trước khi đi có thể gặp nhau không?”.
“Tôi phải đi tàu cao tốc đến Thượng Hải rồi đáp máy bay. Hai tiếng sau tàu chạy lại rồi, bây giờ tôi phải đi ngay”.
“Vậy… lúc nào em lên tàu thì liên lạc sau”.
“Ờ”. Vương Tử Minh đóng khung chat, quay lại nhìn Lâm Gia Mộc: “Cô còn bắt tôi đùa với hắn trên mạng bao lâu nữa?”.
“Chẳng phait ông cần đi châu Âu à?”. Chuyện Vương Tử Minh cần đi châu Âu là sự thật, vé tàu quả thật cũng đã mua, có điều hành trình đã được xác định từ một tuần trước: “Trên đường đi rảnh rỗi không có việc gì làm thì chơi đùa với hắn, tuyệt đối không được để hắn tỉnh lại”.
Vương Tử Minh lườm một cái: “Cô vào tài khoản của tôi không được à?”.
“Thôi đi, tôi nhiều việc lắm”.
“Cô cho rằng tôi ít việc chắc?”.
“Không, tôi cho rằng ông rất ít việc”.
Trịnh Đạc đồng thời đặt tay lên vai hai người: “Được rồi, hai người đừng cãi vã nữa, giải quyết xong chuyện này rồi chúng ta về nhà”.
“Ai cãi vã với hắn chứ”. Lâm Gia Mộc đứng lên: “Tôi đi thu dọn hành lý, ông đã nói chuyện với anh trai ông chưa?”.
“Tôi đã nói với anh ấy rồi, biết cô ở đây, anh ấy còn trách tôi không nói với anh ấy”.
“Ông nói với anh ấy, nhớ tôi thì đến thành phố A mà tìm, chỉ cần không dẫn bà xã đi theo thì thế nào cũng được”.
Nếu giữa ba người thanh mai trúc mã này có điểm gì giống nhau thì đó chính là đều ghét bà xã của Vương Tử Huy, anh trai Vương Tử Minh.
Có điều bọn họ khẳng định cô ta cũng không ưa gì mình. Có lẽ là bà xã của Vương Tử Huy xem nhiều phim đấu đá trong gia đình quá nên luôn coi Vương Tử Minh là kẻ thù, luôn cho rằng đứa con út được bố mẹ chồng chiều chuộng nhất sẽ cấu kết với Trương Kỳ cùng tranh giành tài sản.
Vương Tử Minh càng khinh thường cô ta và gia sản của nhà họ Vương thì cô ta lại càng phòng bị, đồng thời rất ngứa mắt với người được bố mẹ chồng rất thích Trương Kỳ. Còn vì sao cô ta lại ghét Lâm Gia Mộc thì không thể biết được.






Hạnh Phúc Là Một Loại Tín Ngưỡng
Trích lời Gia Mộc: Hạnh phúc là một loại tín ngưỡng, chỉ những ai thành tâm thành ý tin tưởng thì mới có được’.
Quán trà Phượng Hoàng.
Đổng Giai Nghi giao thỏa thuận ly hôn Mã Thụ Sinh đã ký cho Lâm Gia Mộc xem. Trong lúc Lâm Gia Mộc xem xét các điều khoản, cô ta xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ lại cuộc sống hôn nhân mấy năm nay quả thật không khác gì một cơn ác mộng.
“Bố tôi và mẹ kế nói ly hôn thì được, nhưng không cho tôi nuôi con”. Đột nhiên cô ta nói: “Tôi nói với ông ấy từ nhỏ tôi đã không có mẹ, phải sống khổ sở dưới sự giám sát của mẹ kế. Tôi không thể để con của tôi lại phải sống cuộc sống như tôi. Ông ấy và mẹ kế của tôi đều tức chết, mắng tôi vô ơn bạc nghĩa, nói từ nhỏ đến lớn không để tôi thiếu ăn thiếu mặc, còn cho tôi đi học, kết quả là tôi lại báo đáp như vậy. Biết Mã Thụ Sinh sẽ cho tôi tiền và căn hộ, họ lại nói tôi là phụ nữ không xử lý nổi việc này, bảo tôi về nhà…”. Đổng Giai Nghi lau nước mắt: “Một mình tôi về… Thật không biết có thể đi khỏi đó nữa không”.
Đổng Giai Nghi cất bản thỏa thuận đã sửa đổi vào túi xách: “Vậy… gặp lại cô sau”.
“Có kết quả thì gọi điện cho tôi”.
“Vâng”.
Hai ngày sau, Đổng Giai Nghi gọi điện thoại tới. Quả thật Mã Thụ Sinh đang nóng lòng ly hôn nên hoàn toàn không để ý đến mấy chữ Lâm Gia Mộc sửa. Sau đó hai người nhanh chóng ký tên, đi làm thủ tục. Ngay trong ngày Đổng Giai Nghi giục hắn làm thủ tục sang tên, bây giờ cả căn nhà và sổ tiết kiệm đều đã là của cô ta, con trai cũng được cô ta đón từ nhà bố mẹ chồng về.
“Bây giờ bố mẹ chồng tôi rất vui, lúc tôi đón con trai đi họ cũng không nói gì. Nghe mấy bà già trong tiểu khu nói mẹ chồng tôi khoe khoang Mã Thụ Sinh sắp di cư Canada, sắp thành người nước ngoài rồi. Nói người nước ngoài rất văn minh