Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2440 lượt.
cháu ông Cam. Hàng xóm láng giềng đều nói ông Võ thoạt nhìn rất giống ông Cam, ngay cả ăn mặc cũng không khác là mấy”.
“A… Vậy bây giờ còn người nào ở đây không?”. “Đã vài ngày bà không nhìn thấy ông Võ rồi”.
“Vậy bà có số điện thoại của cháu chú Cam không?”.
“Cháu đợi chút, để bà tìm xem”. Bà già vào nhà, một lát sau cầm một quyển danh bạ điện thoại đi ra: “Chính là số này…”.
Bà đọc từng số một cho Trịnh Đạc, Trịnh Đạc cảm ơn rồi vội vàng đi luôn.
“A lô! Anh chủ nhà đấy à? Tôi là cháu chú Võ. Nghe nói chú tôi lại bị ốm, tôi đến thăm chú ấy nhưng gõ cửa mãi không thấy ai mở cửa. Hàng xóm nói chú ấy mấy hôm không ra ngoài, tôi sợ chú ấy có chuyện, anh có thể tới mở cửa giúp tôi không?”.
Bất cứ chủ nhà nào cho một người ốm yếu thuê nhà cũng rất sợ nghe thấy có người nói vài ngày người thuê nhà không ra ngoài, không cần phải nói người chủ nhà này còn có một ông chú đã bệnh nặng trong căn hộ đó rồi chết trong bệnh viện. Trịnh Đạc chỉ đợi dưới lầu không đến nửa tiếng đã nhìn thấy một chiếc xe con dừng lại, một người đàn ông béo lùn thở hồng hộc từ trên xe bước xuống.
“Anh là chủ nhà à?”.
Người đàn ông béo lùn nhìn anh ta một cái: “Anh là người nhà ông Võ? Gọi tôi là anh Cam là được”.
“Vâng”.
“Tôi vốn không muốn cho người già ốm thuê nhà, có chuyện gì không tiện giải quyết. Nhưng khi đó bà chị đến thuê nhà nói ngọt lắm, nói ngày nào chị ta cũng sẽ đến thăm bố, ai ngờ tôi nghe hàng xóm nói thuê nhà xong lúc nào cũng chỉ có một mình ông Võ, không hiểu ra sao nữa…”.
“Dạo này em họ tôi có chút việc gia đình”.
“Có việc cũng không thể bỏ mặc người già được. Nhìn chị ta có vẻ phúc hậu, không ngờ lại bất hiếu như vậy”.
“Vâng, vâng, anh nói đúng. Thì thế nó mới nhờ tôi đến thăm chú ấy đây”.
Hai người vừa nói chuyện vừa lên lầu. Đứa “con gái” đến thuê nhà cho “bố” này hiển nhiên là Hầu Lộ Lộ. Cô ta còn ít hơn Trịnh Đạc một tuổi, nhưng lại bị anh Cam thoạt nhìn khoảng bốn mươi tuổi gọi là bà chị, có thể thấy cô ta đã thay đổi rất nhiều.
Anh Cam mở cửa, cực kỳ kinh ngạc trước cảnh tượng trong nhà.
Căn nhà này được dọn dẹp quá sạch sẽ, hoàn toàn không giống nơi ở của một ông già ốm yếu hơn sáu mươi tuổi. Chăn ga đều in hình hoa, trên tường còn treo một bức ảnh cỡ đại.
“Ơ, đây là con gái của bà chị đó à? Nhìn có nét rất giống”.
“Không phải, đây là ảnh em họ tôi lúc chưa béo phì”. Trịnh Đạc cũng rất cảm khái khi nhìn thấy bức ảnh.
“Không nhận ra được, không nhận ra được”. Chủ nhà nói: “Mấy thứ này cũng đều là em họ anh chọn à? Không phải dành cho một ông già”.
“Đây đều là đồ dùng cũ của nó”, Trịnh Đạc cười nói. Anh ta xem xét đồ đạc trong nhà, đồ dùng thoạt nhìn rất sạch sẽ nhưng đã có một lớp bụi mỏng, sờ vào sẽ để lại dấu tay rõ ràng. Trịnh Đạc bí mật chạm vào điện thoại, tiếng chuông điện thoại vang lên: “A lô! Chú à? Sao cháu gọi chú không nghe máy? Làm cháu sợ chết đi được. Chú đang ở nhà chú Ba à? Bao nhiêu ngày? Ngày mai về à? Lấy thứ gì à? Vâng, để cháu tìm xem… Đúng rồi, cháu nhờ chủ nhà mở cửa… Vâng, vâng…”.
Thấy anh ta nghe điện thoại, chủ nhà cười: “Đúng là anh lo bò trắng răng rồi”.
“Đúng thế thật”.
“Không có việc gì thì tôi đi trước đây. Lúc nào đi anh bấm khóa vào”. “Vâng, vâng”.
Chủ nhà nhìn quanh. Vốn trong nhà cũng không có đồ đạc gì của mình, ngay cả một chiếc gương ra hồn cũng không có. Bàn ghế giường tủ đều là đồ cũ, một ông già thì có thứ gì đáng để một người ăn mặc đàng hoàng như Trịnh Đạc lấy trộm? Có lấy trộm cũng không cần phải tìm chủ nhà mở cửa như vậy. Anh ta khép cửa lại, vừa đi vừa hát vui vẻ.
Thấy gã béo đã đi, Trịnh Đạc lập tức chốt trái cửa, bắt đầu kiểm tra căn hộ khoảng bốn mươi lăm mét vuông, một phòng khách, một phòng ngủ, một bếp, một vệ sinh này. Ngoài chăn ga không hợp với tuổi tác của ông Võ, quả thật không có đồ dùng cá nhân gì. Sọt rác trong bếp toàn là bao bì các loại đồ ăn nhanh, tủ quần áo trống rỗng, chỉ có mấy bộ quần áo người già và mấy cái mũ. Anh ta lật đệm lên xem, lại thu hoạch được rất nhiều.
Dưới đệm toàn là ảnh chụp và các bài báo được cắt ra. Nhân vật chính trong ảnh là gia đình ba người của Lục Cẩn, Tiết Văn Vũ và Tráng Tráng. Vùng mặt Tiết Văn Vũ trong ảnh nào cũng bị khoét đi, thay bằng khuôn mặt Hầu Lộ Lộ khi chưa béo phì. Bài báo chỉ có một đoạn chữ bằng miếng đậu phụ và bóng hình mờ nhạt không rõ của Lục Cẩn. Sau đó đa số là ảnh của Tráng Tráng, Tráng Tráng trong ảnh chơi đùa, chạy nhảy trong công viên. Có thể thấy Hầu Lộ Lộ rất thích Tráng Tráng…
Trịnh Đạc cầm lấy một bức ảnh, đó là ảnh chụp cả nhà. Lục Cẩn mặc quân phục bế Tráng Tráng hai tuổi, ngồi bên cạnh anh ta vốn có lẽ là Tiết Văn Vũ lại bị đổi thành Hầu Lộ Lộ…
Lâm Gia Mộc xem từng bức ảnh, càng xem lông mày càng nhíu chặt. Tình trạng tinh thần của Hầu Lộ Lộ còn nghiêm trọng hơn chứng bệnh trầm cảm nhiều: “Cô ta ở bệnh viện tâm thần bao lâu?”.
“Anh đã hỏi thăm thông tin ở bệnh viện tâm thần thành phố C, không lâu lắm, chỉ sử dụng thuốc chống trầm cảm”. Trịnh Đạc cũng không biết phải làm sao: “Em điều tra về bố mẹ cô ta t