Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.
ọi người không biết phải làm sao.
“Có tư liệu của gã họ Cam không?”.
“Có”. Trịnh Đạc giơ tài liệu trong tay lên: “Nếu chúng ta chưa tới thành phố C, không hỏi Tống Phong về gã họ Cam thì nhà họ Lục cũng sẽ không đưa ra tư liệu về hắn. Nhà họ Lục cũng tra được hắn đã chết, gã họ Cam kia là giả mạo”.
Đương nhiên bọn họ sẽ không nói điều này với một nhân vật nhỏ như Tống Phong.
“Vậy nhà họ Lục căn cứ vào đâu mà suy đoán Tráng Tráng đang ở thành phố A?”.
Trịnh Đạc lấy một trang tài liệu ra chỉ cho Lâm Gia Mộc xem. Trang tài liệu này in mười mấy bức ảnh chụp từ video ghi hình. Một người rất giống gã họ Cam mang một cậu bé rất giống Tráng Tráng xuất hiện ở ga tàu, leo lên đoàn tàu chạy tới thành phố A.
“Có thể xem video gốc không?”.
Lâm Gia Mộc còn chưa nói xong đã có tín hiệu báo có thư điện tử.
Thư điện tử có file đính kèm, tiêu đề là “Xem file đính kèm”.
Lâm Gia Mộc tải file đính kèm rất nặng xuống, là một video giám sát rất dài.
Cô ngẩng đầu thoáng nhìn Trịnh Đạc, Trịnh Đạc ra hiệu im lặng, xé đáy túi tài liệu ra, tìm thấy một máy nghe trộm có trang bị định vị GPS.
“Cảm ơn sự giúp đỡ của các anh”. Sau khi nói xong, Trịnh Đạc ném máy nghe trộm vào cốc nước.
Nếu như một người giả mạo một người bị hủy dung để bắt cóc trẻ em thì còn hiểu được. Nhưng nếu vẫn xuất hiện rất nổi bật giữa đám đông với trang phục như vậy ở một nơi đầy camera giám sát như ga tàu thì lại rất đáng nghi. Lâm Gia Mộc mở file ghi hình ra, xem một lượt từ đầu đến cuối rồi xem lại lượt thứ hai. Đột nhiên cô cảm thấy vai mình nặng trĩu, Trịnh Đạc đã dựa vào vai cô ngủ mất.
Lâm Gia Mộc tháo kính giúp anh ta, để anh ta gối đầu lên đùi mình, vuốt mái tóc ngắn hơi gai tay của anh ta, nhìn người đến người đi trên màn hình. Một góc nào đó sâu thẳm trong lòng vẫn luôn xao động bất an đột nhiên lắng lại, trong thế giới của hai người không còn thứ gì khác ngoài âm thanh của dòng xe cộ vừa thức giấc.
“Là một phụ nữ”. Trịnh Đạc lẽ ra đang ngủ lại đột nhiên nói. “Sao?”.
“Gã họ Cam đó là một phụ nữ”. Anh ta ngồi dậy, chỉ hình ảnh trên màn hình: “Em xem động tác mở cửa của cô ta”.
Chỉ có phụ nữ mới đưa tay đẩy cửa, sau đó chú ý không để quần áo của mình chạm vào cửa kính để tránh bám bụi.
Lúc đoạn video còn năm phút nữa là kết thúc, một người phụ nữ để tóc dài, dáng người hơi béo kéo một chiếc va ly siêu lớn giải thích vài câu với nhân viên ga tàu, vội vã xuống tàu rồi biến mất trong dòng người.
“Còn có file thu hình nào khác không?”. Lâm Gia Mộc hơi hối hận vì đã để Trịnh Đạc làm hỏng máy nghe trộm.
“Anh biết người phụ nữ này”.
“Sao?”.
“Cô ta là bạn gái cũ của Lục Cẩn”. Mặc dù cô ta béo hơn nhiều so với lần cuối cùng anh ta nhìn thấy nhưng Trịnh Đạc vẫn nhận ra cô ta.
“Hả?”.
Trịnh Đạc tạm dừng hình ảnh, phóng đại bàn tay kéo va ly của cô ta: “Mu bàn tay cô ta có một vết bỏng nên thích đeo đồ trang sức siêu lớn để che giấu”.
“Người nhà họ Lục không nhận ra cô ta sao?”.
“Người nhà họ Lục chắc chưa bao giờ thèm nhìn kỹ cô ta. Hơn nữa cô ta đã béo hơn nhiều. Cô ta vốn cao một mét sáu mươi bảy, nặng chưa đến năm mươi kilôgam. Người phụ nữ này ít nhất phải bảy chục kilôgam”.
Vậy là vụ án này đang từ phim điệp viên gay cấn lại đột ngột biến thành bộ phim truyền hình sướt mướt?
Bạn gái cũ của Lục Cẩn tên là Hầu Lộ Lộ, vốn là một diễn viên múa của đoàn văn công quân khu. Sau khi Trịnh Đạc và Tiết Văn Vũ công khai quan hệ, hai người cùng Lục Cẩn và Hầu Lộ Lộ ra ngoài chơi rất nhiều lần. Hầu Lộ Lộ không được nhà họ Lục thích, Lục Cẩn hy vọng cô ta có thể tiếp xúc với Tiết Văn Vũ nhiều hơn để học cách đối nhân xử thế, vì vậy Trịnh Đạc cũng xem như quen biết Hầu Lộ Lộ.
Trịnh Đạc và Hầu Lộ Lộ vẫn có sự khác biệt về bản chất. Trịnh Đạc là bộ đội đặc chủng, vốn là người ưu tú trong những người ưu tú, ngoại hình cũng to cao đẹp trai, cử chỉ hành động rất có phong thái quân nhân. Thực ra anh ta rất hợp ý ngài tướng quân, nhà họ Tiết không thích anh ta không phải vì bản thân anh ta mà là vì ông bố có tiền án tiền sự của anh ta. Lúc đầu tuyển quân nếu không phải điều kiện bản thân của Trịnh Đạc rất nổi trội, lại được tổ dân phố và cơ quan cảnh sát địa phương bảo lãnh, nói rõ anh ta có phẩm chất đạo đức tốt thì anh ta cũng không thể nhập ngũ. Lúc vừa điều tra được tình hình bố Trịnh Đạc, nhà họ Tiết cho rằng gia đình anh ta không “sạch sẽ”, không chịu làm thông gia với một gia đình như vậy.
Nhưng Tiết Văn Vũ vẫn kiên quyết bảo vệ tình cảm của mình, nhà họ Tiết đành phải đưa ra điều kiện, bắt Trịnh Đạc thi trường quân sự. Không ngờ Trịnh Đạc lại thi đỗ, cho thấy anh ta quả thật có lòng thành, có khả năng. Nhà họ Tiết bảo Tiết Văn Vũ dẫn Trịnh Đạc về nhà, Tiết tướng quân gặp anh ta, nói chuyện với anh ta, mặc dù ban đầu khó có thể lập tức thân mật nhưng cũng bảo Tiết Văn Vũ thường xuyên dẫn anh ta về nhà. Sau khi anh ta nhập học trường quân sự, có lần Tiết tướng quân đến gần đó công tác còn gọi anh ta đi ăn cơm cùng, tỏ ra rất tán thưởng cậu con rể tương lai này. Lúc đó tiền đồ của anh ta khá x