Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.

t vào nhìn kỹ mặt họ, dù có thoáng nhìn cũng lập tức rời mắt đi…
Trịnh Đạc lật xem ghi chép thời gian chụp ảnh của Tống Phong. Người họ Cam xuất hiện ở công viên khoảng một tháng trước.
Lập mưu mất nhiều thời gian như vậy, mục đích của gã họ Cam này càng đáng nghi ngờ. Vụ án này ngày càng không giống một vụ bắt cóc trẻ em bình thường.
Trước đó Tiết Văn Vũ nói con cô ta ở thành phố A, bây giờ cũng khó tin được điều này.
Trịnh Đạc và Lâm Gia Mộc lái xe ngay trong đêm, đội mưa lên đường cao tốc, chạy thẳng đến thành phố C.
Lúc xe chạy qua trạm thu phí đường cao tốc, màn hình điện tử phía trên trạm thu phí cũng nhấp nháy dòng chữ cảnh báo đường trơn đi chậm. Lâm Gia Mộc ngả ghế lái phụ, quấn chăn nằm xuống, ngáp một cái: “Lát nữa rời khỏi đường cao tốc thì gọi em”.
“Ờ”. Trịnh Đạc tăng nhiệt độ, giảm tốc độ xe xuống sáu mươi cây một giờ, chậm rãi chạy trên đường cao tốc giữa đêm tối.
Lần đầu tiên anh ta gặp Lâm Gia Mộc cũng là một ngày mưa. Hôm đó anh ta đến hiện trường tai nạn giao thông để tưởng nhớ mẹ và em gái. Sau khi nói với Lâm Gia Mộc vài câu, Lâm Gia Mộc xoay người lên xe, lái xe đi. Anh ta vốn cho rằng nữ luật sư này bị anh ta chọc giận, không ngờ chưa đến hai mươi phút sau Lâm Gia Mộc lại quay về, trên tay cầm hai bó hoa cúc trắng và một con búp bê bằng nhung.
“Trịnh Lâm thích búp bê chứ?”. “Ờ”.
Lâm Gia Mộc đặt búp bê và cúc trắng xuống ven đường, ngồi xuống lấy ảnh hai người từ trong túi ra, dùng băng dính dán lên gờ vỉa hè bằng xi măng.
“Em gái anh thật đẹp”.
“Nó cũng rất thông minh”, Trịnh Đạc vuốt mặt em gái trong ảnh. “Anh đi đâu, cần tôi cho quá giang một đoạn không?”.
“Không, nhà tôi cách nơi này rất gần”. Nói đến nhà, Trịnh Đạc dừng lại một chút. Không còn người thân, nhà đâu còn là nhà nữa?
Lúc này điện thoại của anh ta có chuông báo, anh ta lấy điện thoại ra nhìn số gọi đến rồi bấm phím đỏ. Đó là cuộc điện thoại đầu tiên Tiết Văn Vũ gọi cho anh ta sau khi chia tay, cũng là cuộc gọi cuối cùng.
Lúc xe chạy đến nút giao đường cao tốc, phía trước có mấy chục chiếc xe xếp hàng. Trịnh Đạc đẩy Lâm Gia Mộc, Lâm Gia Mộc mơ mơ màng màng tỉnh lại: “Đến chưa?”.
“Sắp đến rồi”. “Trong xe nóng quá”.
Trịnh Đạc sờ đầu cô, quả nhiên đầu mướt mồ hôi: “Để anh hạ nhiệt độ xuống”.
“Mấy giờ rồi?”.
“Ba giờ”.
“Để em lái, anh ngủ một lát đi”. “Anh không buồn ngủ”.
Lâm Gia Mộc ngáp một cái, lấy hai lon Red Bull chuẩn bị từ trước ra, đưa cho Trịnh Đạc một lon, mình mở một lon chậm rãi uống.
“Anh liên lạc với Tiết Văn Vũ chưa?”.
Trịnh Đạc lắc đầu: “Khi chuyện này có đầu mối thì tính tiếp”. “Nếu đúng là gián điệp nước ngoài thì làm thế nào?”.
“Nhà họ Lục mặc dù coi trọng danh tiếng nhưng cũng sẽ không dám đùa trong những chuyện như thế này. Anh có thể điều tra được thì nhà họ cũng có thể điều tra được. Đến bây giờ họ vẫn quyết định che giấu, chỉ nói với con dâu là cháu trai bị bọn buôn người bắt cóc, chắc hẳn phải có lý do”.
Lâm Gia Mộc cười lạnh một tiếng: “Làm mợ chủ nhà quan cũng không dễ chút nào”.
“Năng lực càng cao thì trách nhiệm cũng càng lớn mà”. Trịnh Đạc nói lời này cũng mang vài phần châm biếm: “Thế giới của họ… người bình thường không hiểu được”.
Sau khi rời khỏi đường cao tốc, hai người vừa định lấy bản đồ du lịch tìm khách sạn, đột nhiên một chiếc xe địa hình màu đen áp sát phía sau. Trịnh Đạc cho rằng chiếc xe này muốn vượt nên tránh sang phải nhường đường, không ngờ sau khi vượt lên, chiếc xe địa hình lại quay ngang giữa đường. Trịnh Đạc đạp phanh rất mạnh mới kịp thời dừng lại được.
Thấy xe của hai người dừng lại, một người trẻ tuổi trên chiếc xe địa hình đi tới, gõ cửa kính xe Trịnh Đạc.
Trịnh Đạc không hề hạ kính cửa mà luồn tay xuống dưới ghế. Anh ta giấu một chiếc côn hai khúc ở đó: “Anh là ai?”.
Người nọ mở ví ra áp vào kính xe, là thẻ cảnh sát. Trịnh Đạc hạ cửa kính xuống một khe nhỏ: “Xin hỏi anh có chuyện gì không?”.
Người nọ không nói gì, lấy một túi hồ sơ từ trong áo khoác ra nhét vào trong xe Trịnh Đạc, sau đó quay về xe mình, nghênh ngang lái đi. Trịnh Đạc dùng điện thoại di động chụp lại biển số xe của anh ta.
Lâm Gia Mộc mở túi tài liệu. Ngoài một xấp tư liệu, còn có một tấm thẻ từ mở cửa phòng và một tấm danh thiếp khách sạn: “Tiền phòng đã trả. Lục”.
Trịnh Đạc tiện tay ném tấm danh thiếp sang bên cạnh. Chuyện này vốn không phải anh ta làm cho người nhà họ Lục. Nhà họ Lục có thể dễ dàng nắm được thông tin anh ta đến thành phố C như vậy thì chắc chắn cũng biết anh ta đến đây để làm gì.
Hai người tìm bừa một khách sạn. Lâm Gia Mộc tắm xong đi ra, nhìn thấy Trịnh Đạc ngồi trên giường đeo kính xem tài liệu, cô không nhịn được bật cười.
“Thật hiếm khi thấy anh đeo kính”. Cô ngồi xuống đối diện Trịnh Đạc, đưa tay đẩy kính của anh ta: “Cũng hiếm khi được nhìn ngang mặt anh thế này”.
“Đó là vì em thấp”. Trịnh Đạc ném cho cô một xấp tài liệu mà không thèm ngẩng đầu lên: “Tư liệu nhà họ Lục cung cấp quá đầy đủ”.
Quá đầy đủ chính là đủ cả lông gà vỏ tỏi, hàng ngàn thông tin quấn vào nhau làm m


Old school Swatch Watches