Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2433 lượt.
y quyển sách đã cho rằng cô có thể hiểu được tình cảm của toàn nhân loại!”.
Lâm Gia Mộc sững sờ, ngẩng đầu lên, lại chỉ có thể nhìn thấy cằm và cổ họng người đàn ông này: “Xin lỗi… Tôi… không biết tâm tình của anh hiện giờ là gì, tôi cũng biết có lúc luật pháp chưa chắc đã có chính nghĩa, nhưng…”.
“Nếu chính cô cũng không biết đáp án thì tốt nhất đừng nói”. Trịnh Đạc lùi lại một bước: “Cô đi đi!”.
“Anh không thoát được đâu”.
Trịnh Đạc nhíu mày. Mặc dù Lâm Gia Mộc không thấy rõ vẻ mặt anh ta nhưng lại cảm nhận được sự coi thường của anh ta.
“Hắn không đáng, hắn không đáng để anh lấy mạng đổi mạng”. “Sao?”, Trịnh Đạc cười lạnh một tiếng.
“Chẳng lẽ anh muốn người ta nhớ đến anh như một kẻ giết người rồi bỏ trốn, sau đó chết dưới họng súng của người khác, để mẹ và em gái anh không có người cúng bái?”.
“Tôi không tin quỷ thần, tôi cũng không tin báo ứng dưới âm ti. Tôi tin có oán báo oán, có thù báo thù, lấy mạng đền mạng”.
“Nếu tôi có thể làm cho hắn nhận được sự trừng phạt đích đáng?”. “Đích đáng?”. Trịnh Đạc lại cười: “Đại luật sư, tôi hỏi cô tội gây tai nạn giao thông nặng nhất là bao nhiêu năm?”.
Lâm Gia Mộc cắn môi. Với tội gây tai nạn giao thông, làm một người chết một người bị thương như Tăng Hào đã là nghiêm trọng nhưng cũng chỉ bị năm năm tù, nếu vào tù cải tạo tốt thì hơn ba năm đã có thể ra tù. Cũng có nghĩa là cho dù không có người gánh tội thay, Thượng Vân Long cùng lắm cũng chỉ ngồi tù hơn ba năm. Hơn nữa nhà hắn có tiền, cuộc sống hơn ba năm trong tù cũng sẽ rất thoải mái.
“Hắn…”. Pháp luật và trật tự… đột nhiên trở nên vô cùng yếu ớt. Lâm Gia Mộc hít sâu một hơi: “Tội của hắn vốn không đáng chết!”.
“Cô nói cái gì?”.
“Hắn không cố ý giết người, mặc dù hắn phải chịu hoàn toàn trách nhiệm vì gây tai nạn giao thông, nhưng…”.
“Trong phiên tòa của tôi, hắn phải bị tử hình”. “Trịnh Đạc!”.
“Chờ tôi làm xong việc cần làm, cô bào chữa cho tôi là được”. Trịnh Đạc cười lạnh lùng, xoay người đi vào đám người đông vui tấp nập.
“Trịnh Đạc!”. Lâm Gia Mộc đuổi theo nhưng không thể nào tìm được anh ta. Cô cắn răng đi về phía phòng VIP, nhân viên bảo vệ đứng ngoài cửa giơ tay chặn cô lại.
“Xin lỗi, không được mời thì không được vào nơi này”.
“Tôi có chuyện quan trọng cần nói với anh Thượng, làm ơn thông báo một tiếng”.
Bảo vệ quan sát cô. Lâm Gia Mộc vốn không có ý định đến quán bar, cô mặc một chiếc váy đầm và một chiếc áo khoác thông thường, tóc dài ngang vai, mặt mũi xinh xắn. Bảo vệ cho rằng cô là một trong số những bạn gái của Thượng đại thiếu gia nên gật đầu đi vào phòng, nói gì đó bên tai Thượng đại thiếu gia, lại chỉ chỉ Lâm Gia Mộc đứng ngoài cửa.
Thượng đại thiếu gia nhìn thấy cô, gật đầu. “Anh Thượng mời cô vào”.
Lâm Gia Mộc vén rèm đi vào phòng. Toàn bộ quán bar đều trang trí theo chủ đề đua xe, giấy dán tường trong phòng là hình ô vuông đen trắng, ghế ngồi hình xe đua, trên tường treo ảnh của các tay đua nổi tiếng người nước ngoài. Lâm Gia Mộc không phải người mê đua xe nên không biết và cũng không thấy hứng thú với bất cứ người nào trong số này.
“Em là…”, Thượng Vân Long cười tít mắt hỏi cô.
Lâm Gia Mộc chỉ chỗ trống bên cạnh hắn: “Tôi có thể ngồi được không?”.
“Tinh Tinh, ngoan, đi chơi với các chị em một lát đi”. Thượng đại thiếu gia vỗ mông cô gái bên cạnh. Cô bé bĩu môi, lúc này Lâm Gia Mộc mới nhận ra cô gái này là biên tập viên chương trình dự báo thời tiết trên truyền hình.
Cô ngồi xuống vị trí Tinh Tinh nhường cho, vô thức vuốt mũi. Mùi nước hoa quả thật quá nồng: “Tôi là…”.
“Em đừng nói vội, để anh đoán. Chúng ta đã gặp nhau ở hội sở của lão Ngô!”.
“Không”, Lâm Gia Mộc lắc đầu: “Tôi là luật sư của Tăng Hào”. Mặt Thượng Vân Long biến sắc: “Ra ngoài! Tất cả ra ngoài hết đi!”.
Hắn phất tay đuổi tất cả mọi người trong phòng ra ngoài. Cô gái tên là Tinh Tinh đó còn muốn làm nũng, hắn cau mày quát: “Biến! Không hiểu tiếng người à?”.
Tinh Tinh hừ một tiếng, xoay người theo bạn đi ra.
Sau khi mọi người đã đi ra hết, Thượng Vân Long cầm lấy bao thuốc trên bàn, châm một điếu: “Vụ án chẳng phải đã kết thúc rồi sao? Cô tìm tôi làm gì?”.
“Anh cho rằng vụ án đã kết thúc thật sao?”.
“Sao? Cô còn muốn… Những gì cần trả cho văn phòng của cô, tôi đã trả rồi. Cần bồi thường người nhà, tôi cũng bồi thường rồi”.
“Cô gái bị hại tên là Trịnh Lâm, là sinh viên vừa thi vào đại học.
Người phụ nữ trung niên bị hại tên là…”.
“Cô đừng nói những chuyện này với tôi”, Thượng Vân Long cau mày. “Tốt, tôi nói vào trọng điểm. Anh có biết anh trai của Trịnh Lâm làm
gì không?”.
“Làm lính, hình như là học trường quân sự. Ông già tôi nói cũng có chút thế lực. Nhưng núi cao hoàng đế xa…”.
“Anh ta là bộ đội đặc chủng”. “Vậy thì sao?”.
“Anh ta đã từng giết người”.
Sắc mặt Thượng Vân Long lập tức thay đổi: “Người lái xe là Tăng Hào, hắn đã giết người hay chưa thì có quan hệ gì với tôi?”.
“Nếu anh vẫn nhất quyết cho là như vậy…”. Lâm Gia Mộc đứng lên: “Những chuyện nên làm tôi đã làm rồi, tạm biệt”.
“Chờ đã!”. Thượ