Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342413

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.

Gia Mộc như một con dã thú. Cô cho rằng nếu cô nói gì không ổn, Trịnh Đạc sẽ lao tới cắn đứt cổ cô. Mặc dù ý nghĩ này rất buồn cười, nhưng rất nhiều năm sau cô vẫn nhớ rõ cảm giác adrenalin nhanh chóng tràn ngập tứ chi khi nghĩ mình có thể sẽ chết bất cứ lúc nào khi đó.
“Trước hết chúng ta phải xác định có phải hắn muốn mua súng không”.
“Xác định thế nào?”.
“Còn hai tiếng nữa hộp đêm sẽ đóng cửa”. “Rồi sao?”.
“Anh biết bức cung…”.
“Tôi không phải kẻ chuyên tra tấn người khác”. “Nhưng anh biết…”.
Trịnh Đạc nhìn ra ngoài cửa kính không nói gì.
“Còn hai tiếng nữa. Chúng ta đi ăn một chút rồi quay lại hộp đêm?”, Lâm Gia Mộc hỏi hết sức dè dặt.
“Cô đói à?”.
“Đói chứ…”. Lâm Gia Mộc ôm bụng nói rất đáng thương. Cô kêu đói một phần là để kéo gần quan hệ với Trịnh Đạc, nhưng một phần là cô đã đói thật. Sáu giờ chiều cô ăn qua loa ở gần văn phòng rồi quay lại làm thêm giờ, tám giờ xong việc đi thẳng đến nhà Thượng Vân Long, hiện đã là hai giờ sáng, là siêu nhân cũng đói rồi. Hơn nữa đừng nhìn cô gầy mà nhầm, thực ra cô ăn rất khỏe, cũng rất nhanh đói. Cô trời sinh không dễ hấp thụ dinh dưỡng.
Trịnh Đạc gật đầu, xem như đồng ý với yêu cầu của Lâm Gia Mộc. Cô dừng xe trước quán mì duy nhất gần đó: “Mì bò được không?”.
“Được”.
Thì ra hiệu suất của bộ đội đặc chủng chính là trong năm phút ăn hết hai bát mì bò to và một đĩa thịt bò hấp tương? Lâm Gia Mộc gần như quên mất cơn đói, hai mắt nhìn Trịnh Đạc trân trối.
Trịnh Đạc đã ăn sạch phần mình, nói một câu rất tự nhiên: “Không phải cô đói sao?”.
“Ờ”. Lâm Gia Mộc cúi đầu ăn mì, sau đó nghe thấy người đàn ông đối diện cười một tiếng kỳ lạ, cô hỏi: “Anh cười cái gì?”.
“Cô sợ tôi giết cô thật đúng không?”.
“…”. Lâm Gia Mộc không biết nên nuốt miếng mì trong miệng xuống hay là nhả ra, ngồi ngây ngốc rất khó xử.
Trịnh Đạc ngừng cười, vẻ mặt trở nên nặng nề: “Cô làm được chuyện cô hứa, đời này tôi nợ cô một mạng”.
“Nếu tôi không làm được thì sao?”. Lâm Gia Mộc nuốt miếng mì đó xuống.
“Tôi không còn người thân nào. Nếu cô có lương tâm như cô nói thì nhặt xác giúp tôi”.
Lâm Gia Mộc đột nhiên cảm thấy không còn muốn ăn chút nào nữa.
Cô đặt đũa xuống: “Đáng không?”.
“Đây không phải vấn đề có đáng không”. Đây là vấn đề buộc phải làm. Đây là nguyên tắc làm người của anh ta. Anh ta đã mất quá nhiều vì nguyên tắc này, bây giờ tên đã bắn ra không thể quay lại, anh ta không thể quay lại, cũng không muốn quay lại.
Lâm Gia Mộc lấy ví ra thanh toán, vừa định nói gì đó, đột nhiên Trịnh Đạc hỏi một câu: “Cô biết số QQ của hắn không?”.
“Biết”.
“Chị phục vụ, cho hỏi gần đây có quán net nào tốc độ tốt không?”.
Thì ra bây giờ quân đội không chỉ dạy binh lính ăn mì nhanh mà còn dạy cả dùng trojan, đánh cắp tài khoản QQ của người khác sao? Chỉ mất khoảng ba phút, Trịnh Đạc đã hack được số QQ của Thượng Vân Long, nhân tiện hack luôn tài khoản game, hòm thư và tài khoản trên diễn đàn về đua xe của hắn.
Thượng Vân Long tham gia một tổ chức đua xe trái phép ở thành phố A. Tổ chức này có một diễn đàn, Thượng Vân Long có vẻ như là Smod, Trịnh Đạc vào tài khoản của hắn có thể nhìn thấy tất cả các chủ đề. Không có gì bất ngờ, toàn bộ những bài viết nhắc đến vụ đua xe đâm chết hai mẹ con đều bị hắn xóa sạch. Trên lịch đua đã được sắp xếp, tên của Thượng Vân Long xuất hiện trong danh sách tuyển thủ hạt giống.
Gia đình hắn có tiền, xe cũng rất tốt, trên diễn đàn có một đám fan. Ngoài mấy tay đua khác, hắn thường qua lại với các tài khoản nữ, đặc biệt một người có tài khoản là Tinh Tinh qua lại rất mật thiết với hắn, còn cãi nhau với phụ nữ khác vì hắn.
Trịnh Đạc mở mục tin nhắn riêng tư trên diễn đàn của hắn, quả nhiên có rất nhiều tin nhắn với Tinh Tinh. Tối nay hai người thân mật trong hộp đêm như vợ chồng nhưng thực ra mới chỉ gặp mặt lần thứ hai.
“Cô nàng Tinh Tinh này là biên tập viên chương trình dự báo thời tiết đài truyền hình thành phố. Giám đốc đài truyền hình là bạn thân của giám đốc văn phòng tôi. Trong một bữa tiệc tôi có nghe hai người họ tán gẫu, giám đốc tôi nói đùa giám đốc đài truyền hình thì thoải mái hẹn hò với người đẹp của đài, giám đốc đài lại nói trong đài có quá nhiều bà cô, đừng nói hẹn hò, một số người ngay cả trêu đùa cũng không được. Sau đó hình như ông ta nói gì đó về Tinh Tinh, tôi không thích tọc mạch, hơn nữa mải uống rượu với đồng nghiệp nên không chú ý nghe”.
Trịnh Đạc nhìn cô một cái, ý là một tin tức lá cải cô nghe được một nửa thì có tác dụng gì?
“Để tôi gọi điện thoại hỏi chị Sơ ở văn phòng tôi. Chị ấy biết một nửa những tin vỉa hè ở thành phố A”. Nói xong cô bấm điện thoại: “Chị Sơ à? Còn chưa ngủ sao?”.
Bên kia nghe máy, cô mới để ý lúc này là mấy giờ.
“Tỉnh rồi”. Chị Sơ rất thân với cô, nếu người khác rạng sáng gọi điện thoại đến chắc chắn chị ta đã mắng ầm lên rồi.
“Chị Sơ này, em tán gẫu trên mạng với người khác, nói đến cô nàng dự báo thời tiết Tinh Tinh đó. Chị biết cô ta có lai lịch gì không?”.
“Một nhân viên từ nông thôn đến thành phố làm việc, gia đình kh