Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2409 lượt.
ng Vân Long gọi cô lại: “Hắn đúng là…”. “Đúng!”.
Thượng Vân Long từ nhỏ đã thích những thứ kích thích, cũng rất sùng bái bộ đội đặc chủng. Tạp chí quân sự nói bộ đội đặc chủng có thể chiến đấu với gấu chỉ bằng một con dao, có thể tay không giết người, có thể tập kích đường dài, có thể… Những chuyện làm mọi người sôi sục khí huyết đó khi gắn liền với cuộc sống hiện thực lại không còn gì thú vị nữa: “Cô… vì sao phải đến báo cho tôi biết?”.
“Tôi tới khuyên anh tự thú. Ở trong tù hơn ba năm dù sao cũng tốt hơn tính mạng bị đe dọa”.
“Xì! Chỉ vì hai kẻ nghèo hèn?”. Thượng Vân Long lạnh lùng hừ một tiếng: “Khi đó nếu không phải mẹ con bà ta không đi trên đường dành cho người đi bộ mà đi dưới lòng đường dành cho xe thô sơ thì tôi đã không…”.
“Tôi chỉ nói thế thôi, anh tự thu xếp”. Lâm Gia Mộc đứng lên. Có một số người từ khi sinh ra đã cho rằng tính mạng mình cao quý hơn người khác, lại không biết trong lúc nghĩ như vậy, mạng hắn đã trở nên rẻ như bèo.
Thượng Vân Long nhìn cô xoay người bỏ đi, gãi cái cằm có mấy mụn trứng cá. Đâm chết người đã đủ xui xẻo rồi, bỏ tiền ra mãi mới giải quyết được, không ngờ tự dưng lại mọc ra chuyện này. Tại sao bà ta lại có một thằng con trai là bộ đội đặc chủng? Hắn cao giọng gọi bảo vệ quán bar vào phòng. Hai người bàn bạc gì đó, bảo vệ đi ra, sắc mặt hơi nghiêm trọng.
Vũ Khí Giết Người
Trích lời Gia Mộc: Từ khi gặp Trịnh Đạc tôi mới biết, tất cả chương trình huấn luyện của bộ đội đặc chủng đều là dùng để giết địch. Những cảnh cứu con tin hoặc bảo vệ yếu nhân trên ti vi chỉ là mặt thiên thần của họ.
Lâm Gia Mộc rời khỏi quán bar, vội vã đi về phía bãi đỗ xe, trên đường đi luôn cảm thấy sau gáy rét lạnh, không ngừng quay lại nhìn. Nhưng phía sau cô không có người nào khả nghi ngoài những người đi đường. Cô mở cửa xe, vừa khởi động xe, một bóng đen đột nhiên xuất hiện từ ghế sau. Anh ta dùng chiếc khăn lụa cô để trong xe siết chặt cổ cô từ phía sau.
“Cho tôi một lý do để không giết cô”. Trịnh Đạc vốn là một cỗ máy giết người được huấn luyện toàn diện. Bản năng của anh ta là dọn sạch hết thảy chướng ngại vật cản giữa anh ta và mục tiêu trong quá trình chấp hành nhiệm vụ. Lâm Gia Mộc tin rằng anh ta sẽ giết cô không chút do dự.
Cô giơ tay đầu hàng, lại ra hiệu cho anh ta nới lỏng chiếc khăn: “Khụ khụ… Tôi…”.
“Tôi giúp anh”. Lâm Gia Mộc nói ra ba tiếng này như phá tan một rào cản nào đó. Vốn cô cũng không phải người thật sự tuân thủ nguyên tắc, từ trước đến nay pháp luật và chính nghĩa trong mắt cô đều là khái niệm mang tính tương đối. Trước đây cô vẫn cố tự nhốt mình trong một chiếc lồng, sợ mình ra ngoài sẽ lạc vào trong bóng tối. Nhưng nếu thế giới này vốn đã là màu xám thì sao?
“Tôi giúp anh báo thù, với điều kiện anh phải nghe tôi, không được làm bừa”.
“Sao?”.
“Chúng ta có một vũ khí rất mạnh, đó là pháp luật”. Nếu được vận dụng tốt, pháp luật cũng là con dao giết người.
Lâm Gia Mộc không cần quay sang cũng biết người đàn ông ngồi trên ghế lái phụ không tin mình. Có điều anh ta vẫn tạm thời thu lại sát khí, vẻ mặt mặc dù vẫn băng lạnh nhưng ánh mắt quan sát cô ít nhất cũng không phải ánh mắt nhìn kẻ thù nữa mà nặng về đánh giá là chính.
“Năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?”. “Hừ”.
“Tài liệu cho thấy anh sinh năm 1984, hai mươi sáu tuổi?”. Lâm Gia Mộc nói xong liền cười: “Tôi lớn hơn anh hai tuổi, năm nay hai mươi tám tuổi rồi. Hai mươi hai tuổi tốt nghiệp đại học vào văn phòng luật sư, đã làm luật sư được sáu năm, có điều trước đây tôi chuyên xử lý những vụ ly hôn. Anh đi lính tám năm rồi à? Bốn năm đi lính bốn năm học trường quân sự?”.
“Ba năm”. Trịnh Đạc lạnh lùng đáp hai tiếng.
“A, đúng thế. Anh là lính đi học, thời gian học ngắn hơn học sinh bình thường thi vào. Anh học cái gì? Để tôi đoán xem nào, tác chiến đặc chủng? Nghe có vẻ oách nhỉ, oách hơn tôi học luật nhiều. Trước khi học, tôi cho rằng học luật rất thiêng liêng, trong đầu toàn là hình ảnh nữ luật sư oai hùng trong phim truyền hình TVB. Anh có xem phim ‘Sự dịu dàng ngoài vòng pháp luật’ không?”.
Trịnh Đạc dứt khoát không để ý đến cô nữa. Lâm Gia Mộc vẫn tiếp tục nói. Ngồi cùng xe với một vũ khí giết người đe dọa bản thân mình, hơn nữa có thể làm cho mình ngừng thở trong vòng ba giây, cô còn phải xây dựng tình cảm với đối phương, làm cho đối phương cảm thấy cô là một người tồn tại rõ ràng chứ không phải chỉ là người qua đường: “Kết quả học bốn năm ra trường vẫn phải nhờ đến quan hệ của ông ngoại mới có thể vào văn phòng luật sư, bắt đầu làm từ pha trà rót nước đến suốt ngày nhận các vụ ly hôn như bây giờ, chán chả buồn nói… Biết trước chi bằng cũng đi lính…”.
“Khụ”. Trịnh Đạc nhíu mày: “Hoặc là im miệng, hoặc là đừng nhắc đến chuyện đi lính”.
“Ok”. Lâm Gia Mộc giơ tay đầu hàng: “Anh còn chưa ăn cơm đúng không? Tôi mời anh đi ăn khuya?”.
“Không đói”.
“Vậy tôi đưa anh về nhà?”. “Không cần”.
“Vậy tôi…”.
“Cô định làm thế nào?”. Trịnh Đạc nhìn chằm chằm vào cổ họng Lâm