Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.
h có chắc chắn Thượng Vân Long cần mua súng không?”. “Chắc chắn, không những cần mua mà còn phải mua súng tốt”.
Cửu Đầu Xà không phải dạng vừa, vốn hắn cũng từng học võ đàng hoàng, thường xuyên nổ rằng dăm ba người cũng đừng hòng chạm vào người mình, không ngờ chỉ vài giây đã bị người khác khống chế, tỉnh lại đã bị trói chặt. Đối phương không nói gì, từ đầu tới giờ vẫn trùm đầu hắn, cũng không cho hắn cơ hội cầu xin, trước hết đánh hắn một trận. Đánh tới lúc hắn tin mình sẽ bị đánh chết thật, đối phương mới dừng tay, bỏ chiếc áo sơ mi trùm trên đầu hắn ra, hỏi rất bình tĩnh. Cửu Đầu Xà giữ được mạng, không những biết gì nói đấy mà những chuyện nghe hơi nồi chõ cũng nói hết.
Quả thật Thượng Vân Long có nghĩ tới chuyện thuê Cửu Đầu Xà làm vệ sĩ, nhưng sau đó lại thôi. Thượng Vân Long gây ra chuyện đã khiến ông Thượng khá là phật ý, luôn mắng hắn là phá gia chi tử. Nhà họ Thượng vốn có một trai một gái, con trai Thượng Vân Long được mẹ và ông bà nội chiều chuộng thành ra hư hỏng, con gái Thượng Vân Tú lại giỏi giang ngoan ngoãn nghe lời, rất được ông Thượng sủng ái. Hiện nay người làm giám đốc tài vụ nắm giữ tiền bạc của công ty nhà họ Thượng cũng là cô con gái. Vốn Thượng Vân Long không coi trọng em gái, nhưng em gái cứ tăng điểm, còn hắn lại ngày càng mất điểm. Ông bà nội đã chết từ lâu, tiếng nói của mẹ hắn không có chút sức nặng nào với bố hắn, nếu còn không chịu tỏ ra ngoan ngoãn thì hắn sợ bố hắn sẽ mang tài sản cho người ngoài (em gái) thật. Trong tình hình này hắn làm sao còn dám giữ tên Cửu Đầu Xà rõ ràng là lưu manh ở bên cạnh? Ngay cả chuyện có người muốn giết hắn, hắn cũng không dám nói với bố mình.
Trịnh Đạc nhớ kỹ chuyện này, nhưng không có ý định nói với Lâm Gia Mộc. Lâm Gia Mộc xuất hiện quá đột ngột. Lúc đầu anh ta cho rằng Lâm Gia Mộc chỉ là một nữ luật sư thông thường, không ngờ cô cũng theo dõi Thượng Vân Long, còn phát hiện ra mình. Lúc cô cảnh báo Thượng Vân Long, anh ta quả thật từng có ý định giết cô. Người phụ nữ này lại nói có biện pháp có thể ép Thượng Vân Long vào đường chết, anh ta cũng để yên xem cô làm trò gì. Hiện nay thoạt nhìn những việc cô làm đều có lợi cho anh ta, nhưng ai biết cô rốt cuộc là địch hay là bạn, trong lòng đang tính toán gì?
“Gã bạn trai của Tinh Tinh mà hôm qua chúng ta hỏi thăm được… hắn có súng không?”.
Trịnh Đạc nhướng mày: “Tấn công cảnh sát cướp súng thì sao?”. “Không đến mức tấn công cảnh sát chứ”. Lâm Gia Mộc hít sâu một hơi. “Không làm thế thì làm sao làm to chuyện được?”.
Lúc Lâm Gia Mộc hỏi bạn trai Tinh Tinh có súng không, Trịnh Đạc đã đoán được kế hoạch của cô. Người phụ nữ này nhìn thì yếu đuối, không ngờ lại tàn nhẫn như vậy.
“Thế…”.
“Tôi sẽ không làm hại người vô tội”. Nói xong anh ta lại thoáng nhìn Lâm Gia Mộc: “Tôi cũng sẽ không làm cô liên lụy. Cô đi đi, lúc cần tôi sẽ tìm cô”.
“Vậy bước tiếp theo…”.
“Tàng trữ ma túy? Chỉ là cocain thì ăn thua gì”. “Nhưng anh định kiếm kiểu gì…”.
“Kiểu gì cũng có thể kiếm được”. Trịnh Đạc vốn định ám sát Thượng Vân Long, Lâm Gia Mộc lại mở cho anh ta một cánh cửa khác. Anh ta vốn cũng là người thông minh, lại có không ít kinh nghiệm thực chiến, sau khi hiểu rõ vấn đề lại lập ra một kế hoạch còn chu toàn hơn kế hoạch của Lâm Gia Mộc.
“Vậy… anh định làm thế nào?”.
“Bên trong…”. Anh ta chỉ vào trong nhà. “Hắn có thể tin được không?”.
“Chỉ cần hắn biết nếu hắn không làm theo tôi nói, bất kể hắn trốn đến đâu, tôi đều sẽ tìm được hắn, đập nát từng cái xương trên người hắn, cắt của quý nhét vào mồm hắn”.
Lâm Gia Mộc hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng hiểu vì sao những đồng sự làm án hình sự vẫn nói cho dù là luật sư mà tiếp xúc nhiều với những tội phạm hung ác cùng cực cũng thấy sợ. Dưới sát khí như vậy, Cửu Đầu Xà dù có chín mươi cái đầu cũng phải nghe lời.
“Vậy tôi đi đây”.
Lâm Gia Mộc đưa túi đồ ăn cho Trịnh Đạc rồi đi ra ngoài. Đến tận lúc đã ngồi vào xe, cô vẫn thấy tim mình đập thình thịch. Cô cúi xuống nhìn lòng bàn tay, tay cô khô ráo không hề run rẩy. Như vậy là… không phải cô sợ… mà là hưng phấn? Trịnh Đạc là một vũ khí giết người, còn một người vạch ra mưu kế ác độc và chu toàn để diệt trừ Thượng Vân Long như cô là cái gì? Cô nhìn ánh mắt hưng phấn của mình trong gương chiếu hậu, đột nhiên vỡ lẽ. Thì ra cuộc sống theo đúng khuôn phép của mình trong suốt hai mươi tám năm qua đều là vì giờ khắc này, có thể thật sự không bận tâm đến những khuôn phép đó, làm chuyện mình muốn làm, giúp người mình muốn giúp.
Phục Thù
Trích lời Gia Mộc: Ăn miếng trả miếng.
Vưu Kiến Quốc là một cảnh sát rất không kín tiếng, hoặc nói hắn có muốn kín tiếng cũng không được. Người không biết thấy họ của hắn đều cho rằng hắn được như bây giờ là hoàn toàn nhờ vào ông bố làm bí thư ủy ban chính pháp, người biết hắn lại biết hắn làm việc rất có nguyên tắc, bề ngoài ngông nghênh ngang ngược, thực ra lại là người tinh tế tỉ mỉ, rất giỏi giao thiệp với đủ mọi hạng người. Khi phá án hắn luôn quan