Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
he thân, đang co rúm khóc lóc trong góc giường.
Anh không thể tin được mọi chuyện xảy ra, anh tự nhận mình dù uống say cũng không có chuyện xông bậy vào nhà người khác, làm việc không bằng cầm thú này. Rốt cuộc có làm hay không, anh rõ hơn ai hết, anh bị hãm hại, bị oan uổng.
Cô gái kia cứ khóc mãi, đúng lúc anh hoảng sợ cuống cuồng quát cô ta im miệng thì cửa phòng mở ra.
Châu Mộng Kha, Phương Tử Hạ, các bạn học đại học, Châu Thiệu Vĩnh, Vương Hạo Lỗi, Đồng Kiến Thành, những người trong thôn...
Nói đến đây, Lạc Thiên ngừng lại, vẻ mặt cứng đờ. Mười năm trước, ký ức không thể xoá nhoà và quá kinh khủng đó như nước lũ, ập đến anh từ mọi phía, vết thương đã liền sẹo trong tím lại bị rạch ra, đau đớn không ngừng. Mười năm rồi, anh vẫn có thể nhớ rõ nét mặt những người đứng ngoài, sững sờ, phẫn nộ, khinh bi, miệt thị...
Giang Văn Khê thấy sắc mặt anh u ám, siết chặt nắm tay, gân xanh hằn rõ, cơn giận như sắp bùng nổ, có thể thấy rằng trong lòng anh đang dậy sóng thế nào.
"Đừng nói nữa, đừng vì giải thích cho em mà cưỡng ép mình phải nhớ lại những chuyện không vui. Anh chỉ cần hiểu rằng em tin anh là đủ", cô níu cánh tay anh, khẽ dựa người vào anh. Cô không biết phải an ủi anh thế nào, nếu bắt anh kể chuyện này trong đau khổ, thà rằng cô không nghe còn hơn.
"Không, cho dù đau anh cũng phải nói", anh rít một hơi thuốc.
Cô gái đó được mẹ cô ta bọc lại bằng chăn rồi đưa ra khỏi phòng. Châu Mộng Kha tát anh một cái, rồi khóc bỏ chạy. Nếu không phải Phương Tử Hạ ngăn lại thì cha cô gái kia hẳn đã đánh chết anh. Trong tiếng mắng nhiếc khinh bỉ của mọi người, anh cổ chịu nhục, mặc quần áo vào.
Nửa tiếng sau cảnh sát tới.
Anh hét lên rằng anh không làm, rằng anh bị oan, nhưng không ai tin anh, họ đều mắng anh là cầm thú, là súc sinh.
Cảnh sát sau khỉ đỉều tra xem xét hiện trường, đã dẫn anh đi.
"Đừng nói nữa. Lần này xem như em cầu xin anh, em không muốn nghe chuyện anh bạc tóc chi trong một đêm nữa đâu", Giang Văn Khê đưa tay lên môi anh.
Tay anh nắm chặt tay cô, đưa lên môi: "Em có biết không? Đó là một vụ hãm hại có chủ đích, trong lòng anh tuy có đối tượng nghi ngờ nhưng do phải khổ sở trong tù nên không thể tìm ra chứng cứ. Anh bị nhà trường đuổi học, bốn năm sau anh ra tù, anh không bỏ cuộc, sau đó anh gặp chú Thâm, có tiền, có địa vị, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Sau phiên toà ấy, tư liệu chứng cứ bàn giao lại đã bị huỷ trong trận cháy phòng chứa hồ sơ do đường dây điện quá cũ, trong đó có cả hồ sơ của anh. Hộ nông dân ấy từ sau khi xảy ra chuyện, để tránh điều tiếng, cả nhà họ đã chuyển sang tinh khác làm việc, không còn tin tức gì. Thời gian đã quá lâu, hai viên cảnh sát thụ lý vụ án đó cũng đã chết. Giấy giám định pháp ỵ, mọi chứng cứ ban đầu, toàn bộ đều không có lợi cho anh. Quãng thời gian ấy, anh lại bị trầm cảm như khi còn ở tù. Chú Thâm không muốn anh sống trong bóng tối quá khứ tức giận tát anh một cái, chính cái tát ấy đã thức tinh anh, anh đã từ bỏ chúng. Có lúc, cuộc sống chính là một sự bất lực".
Giang Văn Khê ngẩng lên, chăm chú nhìn anh, hỏi: "Bây giờ anh có vui không?".
Lạc Thiên cười nhẹ, dập tắt điếu thuốc trong tay, gật đầu.
"Nếu đã thực sự vui vẻ, hà tất phải truy cứu quá khứ?", cô đau lòng thay anh.
Lạc Thiên nhìn ráng chiều nhuộm đỏ bầu trời, mỉm cười, không nói.
Về đến N, Lạc Thiên dày mặt viện cớ đường đến nhà cô ăn sáng quá xa, đòi chui vào trong ổ nhỏ của Giang Văn Khê, ì ra đó không chịu đi.
Một lúc sau, hơn tám giờ tối, Lý Nghiên kích động chạy đến gõ cửa nhà cô, sau khi cửa mở, nhìn thấy Lạc Thiên mặc áo choàng tắm màu trắng thì hoá đá ngay tại chỗ.
Lạc Thiên thản nhiên như không, ung dung ngồi xuống sofa xem báo.
Lúc này, Giang Văn Khê tóc ướt đẫm bước ra khỏi nhà tăm, đón tiêp cô là tiêng hét như mổ heo của Lý Nghiên.
Giang Văn Khê không ngờ Lý Nghiên lẽ ra đang hẹn hò lại xuất hiện ở cửa nhà cô lúc này. Chưa kịp lau tóc, cô vội vàng lao tới bịt chặt miệng Lý Nghiên, kéo cô vào phòng ngủ.
"Khỉ thật! Không ngờ đấy! Con bé chết tiệt này, trước khi đi chẳng phải thề sống chết giữ cái màng mỏng đó của cậu sao?" Lý Nghiên giằng khỏi móng vuốt của Giang Văn Khê, vẻ mặt đắc ý, chỉ cần Lý Nghiên cô ra tay thì mọi việc đều OK cả. Lần này bao lì xì của cô không chạy thoát rồi. Người chết vì tiền tài, chùn chết vì miếng ăn. Bạn bè dùng để bán đứng.
"Còn không phải do cậu, lại còn bỏ cái đó... lén bỏ cái đó vào tủi tớ." Đáng ghét hơn là đêm hôm trước khi đi, còn lấy máy tính xem phin A, cô không bị đầu độc mới là lạ.
"KM! Bà đây biết ngay cậu là đồ tẩm ngầm tầm ngầm mà, thèm thuồng anh tóc bạc lâu rồi, hay nhỉ, được nước rồi thì đừng làm bộ nữa. Cậu đấy, đập đầu cảm ơn đi", Lý Nghiên xỉa ngón trỏ vào trán cô.
Giang Văn Khê đỏ mặt, vội vàng chuyển đề tài: "Muộn thế này rồi, cậu chạy đến đây làm gì?".
"Ồ, Tống Tân Thần và bạn gái anh ta quyết định kết hôn rồi, tối nay gọi mọi người ra cùng happy. Tớ sợ cậu ngại nên đích thân đến đón cậu đấy thôi."
Giang Văn Khê có vẻ ngần ngại, Lý Nghiên mặc kệ, cứ kéo c