Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
ô ra phòng khách, nói với Lạc Thiên: "Anh đẹp trai, mượn bạn gái của anh đêm nay nhé, trước mười hai giờ sẽ trả lại anh".
Lạc Thiên nhướng mày, nhìn Lý Nghiên đang thề thốt, ánh mắt lại quay sang Giang Văn Khê, nói: "Đi sớm về sớm nhé".
Giang Văn Khê gật đầu, về phòng thay quần áo rồi theo Lý Nghiên ra cửa. Trên đường đi nghe Lý Nghiên kỳ thị người vô dụng như cô, còn chưa gả cho người ta mà đã bị ăn sạch sẽ, hết cứu nổi rồi.
Hai người đến bar, Hùng Diệc Vĩ, cố Đình Hoà, Tống Tân Thần và bạn gái anh ta đều đang đợi.
Giang Văn Khê thấy cố Đình Hoà như cách cả thế kỷ, cảnh gặp nhau sáng sớm mùng Hai Tết đến nay vẫn còn đọng lại trong đầu. Hình như anh trở nên tiều tuỵ hơn, dạo trước vô tình nghe Lý Nghiên nói anh như không cần mạng sống nữa, suốt ngày chỉ biết công việc, tối nay khó khăn lắm mới hẹn được anh ra đây.
"Lâu quá không gặp. Gần đây anh có ổn không?", cô chủ động hỏi.
Cố Đình Hoà cười nhẹ: "Vẫn như cũ, còn em?".
Cô gật đầu: "Em cũng thế".
Mấy câu hỏi han khách sáo và xa lạ khiến không khí giữa hai người bỗng đông cứng lại.
"Đang nói gì đấy? Vui không?", Hùng Diệc Vĩ tay cầm chai bia, chạm vào chai bia của Cố Đình Hoà.
"Không có gì", Cố Đình Hoà vẫn giữ nụ cười trên môi.
"Nào nào nào, chúng ta phải chúc mừng Tống Tân Thần đã thoát khỏi giới quý tộc độc thân, bước vào nấm mồ hôn nhân." Hùng Diệc Vĩ vừa dứt lời đã bị Tống Tân Thần và bạn gái đánh phủ đầu, suýt thì phải ôm đầu lùi đi như chuột.
Mọi người đều giơ cao chai bia, chúc Tống Tân Thần và bạn gái, cười đùa ầm ĩ, thời gian thoáng chốc đã đến mười hai giờ.
Giang Văn Khê khéo léo từ chối nhưng cố Đình Hoà vẫn đòi đưa cô về.
Chiếc xe taxi dừng lại bên dưới, cố Đình Hoà trả tiền rồi xuống xe.
Giang Văn Khê cũng xuống xe, đứng trước mặt Cố Đình Hoà nói: "Cảm ơn anh đã đưa em về".
Cố Đình Hoà nhìn cô chăm chú, mấp máy môi: "Anh nghe Nghiên Nghiên nói đợt trước em đi S với anh ta?".
Cô ngẩn người rồi gật đầu: "Hôm mùng Hai chuyện anh ám chỉ chính là chuyện đó phải không? Anh đã biết chuyện của anh ấy từ lâu, nên mới bảo em tránh xa anh ấy, đúng không?".
Cố Đình Hoà cúi đầu, không nói gì.
Cô lại nói: "Đình Hoà, dù có ra sao thì em vẫn cảm ơn anh, nhưng em tin anh ấy. Thế nên em vẫn muốn nhờ anh giúp em một việc. Có thể giúp em lấy hồ sơ cụ thể vụ án mười năm trước không? Em muốn giúp anh ấy lật lại vụ án này".
Cố Đình Hoà sờ tủi lấy hộp thuốc lá ra, nhưng anh dừng động tác châm thuốc, kinh ngạc nhìn cô.
Giang Văn Khê thấy phản ứng của anh thì cắn môi, cười khổ: "Em biết anh sẽ khó xử. Thôi, để em nghĩ cách khác".
"Không phải khó xử. Đã mười năm rồi mà anh ta không lật lại, không cảm thấy rất có vấn đề sao?", Cố Đình Hoà không kìm được, hỏi.
"Vấn đề anh nói em cũng từng nghĩ đến, nhưng em vẫn tin anh ấy tuyệt đối không làm chuyện đó", ánh mắt Giang Văn Khê khiến Cố Đình Hoà nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: "Được, anh giúp em, nhưng anh có một yêu cầu, cho dù kết quả thế nào, xin em đừng để bản thân chịu tổn thương".
Nhìn đôi mắt sâu và buồn bã của anh, cô lúng túng cụp mắt xuống, gật đầu.
"Em về sớm nghĩ ngơi đi, chúc ngủ ngon", Cố Đình Hoà quay người bỏ đi.
Cô nhìn theo bóng anh dần xa, thở dài rồi đi vào trong.
Về đên nhà, đón tiêp Giang Văn Khê là một vòng tay cuồng nhiệt.
Giang Văn Khê đáp: "Vâng, bố em ở rế (*)".
(*) Hay còn gọi là bắt rể, tức là đàn ông ở bên gia đình nhà gái, một hình thức hôn nhân đàn ông sau khi kết hôn sẽ ở nhà vợ, trở thành một thành viên trong nhà vợ.
Lạc Thiên mỉm cười, lấy hộp thuốc và bật lửa trong túi ra, đang định châm lửa thì lúc ấy, chú trông coi nghĩa trang đi tuần ngang qua, thấy hai người có vẻ muốn đốt tiền giấy thì lập tức đến ngăn cản: "Cái này không thể đốt ở đây, phải đi sang kia".
Giang Văn Khê vội đứng lên, giải thích với ông chú đó.
Lạc Thiên bình thản cất hộp thuốc và bật lửa đi, quay sang nhìn bia mộ, nghỉ một lúc rồi trịnh trọng hứa với cha mẹ Giang Văn Khê đã ngủ yên dưới đất: "Xin hai bác yên tâm, con sẽ bảo vệ và chăm sóc Văn Khê suốt đời".
Chú trông coi nghĩa trang đã bỏ đi, Giang Văn Khê thở phào nhẹ nhõm, quay lại thấy Lạc Thiên đang lẩm bẩm gì đó trước bia mộ cha mẹ cô thì hỏi: "Anh đang nói gì đó?".
Anh nhướn môi: "ừm, bố mẹ em đồng ý gả em cho anh rồi".
"Xì! Mặt dày thế!", cô đưa tay kéo anh, "Qua cửa bố mẹ em, còn cậu em nữa, đừng đắc ý quá sớm". Tuy miệng nói thế nhưng thực ra trong lòng cô thấy ngọt ngào như ăn mật vậy.
Lạc Thiên thản nhiên ôm bó hoa cúc đứng dậy, khẽ choàng ôm cô rồi hướng đến khu Anh Liệt.
Giang Văn Khê đang định đón lấy bó hoa cúc đứng dậy thì thấy sắc mặt Lạc Thiên rất lạ, anh mím chặt môi, đứng đờ người bất động cách đó hai, ba mét.
"Sao vậy?", cô nghi ngại hỏi.
"Ông ta, chính là cậu của em?!", anh quay lại, giọng khô khốc, có vẻ lanh lùng và xa lạ.
"Đúng thế, mẹ em họ Giang, cậu em đương nhiên cũng họ Giang..." Bỗng cô không thể nói tiếp được nữa, hoi lanh trong mắt anh từ từ lan toả