Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341750
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1750 lượt.
khắp người cô, cô hoảng lên, run giọng hỏi: "Rốt cuộc là... có chuyện gì thế anh?".
Lạc Thiên nhìn cô, bỗng cười lanh lên một tiếng, rồi từ từ nụ cười ấy dần biến mất, đôi mắt anh toát lên vẻ cô độc, lanh nhạt khó tả.
Trong khoảng khắc cô vừa đưa tay ra, bó hoa cúc rơi xuống đất, Lạc Thiên lanh lùng, đạp lên những đoá cúc chớm nở. Trong tích tắc, những đoá hoa trắng ngần trong sáng bị đạp tơi tả, cánh hoa bay tan tác khắp nơi.
Sắc măt cô trở nên tái nhơt. đưa mắt nhìn anh, lúc này Lạc Thiên như bỗng nhiên biến thành một người khác, toàn thân không tìm nổi một chút hơi ấm, lanh như tảng băng, cứ thế giẫm lên bó hoa, không nói một lời, quay lưng bỏ đi.
"Rốt cuộc anh sao thế? Lúc nãy còn đang bình thường, tại sao bây giờ lại thế này? Cho dù là giống em thì anh cũng đừng phân liệt nhân cách hoàn toàn như thế chứ?", cô không kìm được, hai tay siết chặt, hét lên sau lưng anh.
Bước chân anh không ngừng lại, nhanh chóng biến mất trong khu nghĩa trang.
Những lời cô định gọi anh lại tắc nghẹn trong cổ họng, toàn thân cô run rẩy, quay lại nhìn bia mộ của cậu, trên tấm hình, cậu mặc đồng phục cảnh sát, anh tuấn uy nghiêm.
Mười năm trước, ngoài phòng xử án, người nguyền rủa cậu cô, nguyền rủa cả nhà cô là anh ư? Người hại cô mất đi thỉnh giác tạm thời, bị ép nghĩ học là anh sao? Người hại cô phải chịu đựng sự hành hạ tính thần bao năm nay là anh ư?
"Không thể nào, không thể nào, không thể nào...", cô ra sức lắc đầu, cự tuyệt sự suy đoán đó.
Cậu cô không phải là viên cảnh sát đã bắt anh, không phải cậu.
Cô nhớ lại lời Châu Thiệu Vĩnh đã nói khi gặp cô, trong đầu hiện lên cảnh cãi nhau lần đầu với Lạc Thiên, anh thù hận cảnh sát như vậy là vì phải chịu nỗi oan uổng trong mười năm trời, nếu anh thật sự bị oan, thế thì, người sai lầm chính là cậu cô. Cô lắc manh đầu, cô không tin người có kinh nghiệm phá án như cậu lại nhầm lẫn. Nếu cậu cô đúng, thế thì mười năm trước anh thật sự đã làm chuyện đó. Cô vẫn lắc đầu không tin, bất kể thế nào thì đôi mắt con người không biết nói dối. Nỗi đau của anh, sự kiên trì của anh, sự phẫn nộ của anh, mọi thứ đều không dễ dàng giả vờ mà ra được.
Tại sao người bắt anh lại là cậu cô?
Cả người cô lảo đảo, sức lực toàn thân như bị rút cạn trong tích tắc, cô ngồi bệt xuống trước bó hoa nát vụn, run rẩy sờ lên những đoá hoa đã từng có sự sông rât manh mẽ, nước mắt bất giác tuôn rơi.
Lạc Thiên không biết anh đã ra khỏi nghĩa trang như thế nào, chiếc xe vừa khởi động, anh đã đạp manh chân ga, chiếc xe lao như mũi tên bung ra khỏi dây cung.
Hồi ức kinh khủng mười năm trước như nước lũ vô tình hung hãn ập đến anh.
Khi anh nhìn thấy mấy chữ "Giang Vĩnh Minh chi mộ" trên tấm bia, anh ngỡ mình hoa mắt, cố trấn tĩnh lại, tự nhủ người cùng tên cùng họ trên thế gian này rất nhiều, cảnh sát cùng tên cùng họ cũng rất nhiều, nhưng khi nhìn tấm hình, anh không thể nào thuyết phục nổi bản thân, anh cảm thấy cả thế giới đổ sụp xuống trước mặt.
Chiếc xe lao đi rất nhanh, không biết đã đi bao xa, bỗng thắng gấp một cú, bánh xe ma sát với mặt đất phát ra âm thanh chói tai rợn người.
Anh đưa mắt nhìn bảng cấm đường chi cách mười mấy centimet trước mặt, đầu óc hỗn loạn, gương mặt trong tấm hình trên bia mộ kia lại xuất hiện.
Gương mặt ấy, cho dù là mười năm, hai mươi năm, anh mãi mãi cũng không quên được.
Ở Cục cảnh sát, Giang Vĩnh Minh trong lúc phẫn nộ đã cầm tập hồ sơ vụ án đánh manh lên đầu anh, quát: "Viện Phúc lợi nhi đồng Thiên Sứ Vui vẻ? Sinh viên xuất sắc trường Đại học H? Làm những chuyện thế này, cậu còn thi đại học làm gì? Lãng phí thời gian! Lãng phí nhân lực! Lãng phí tiền bạc!".
Ánh mắt lanh lẽo, giọng nói khinh miệt ấy, anh không bao giờ quên.
Năm ấy khi bước vào cổng Giang Hàng này, anh mới có thể sống lại, nhưng mọi thứ trước kia nếu bảo anh dễ dàng buông bỏ thì anh không thể, thậm chí anh đã lợi dụng mọi mối quan hệ để theo đuổi vụ án năm nào, nhưng những chứng cứ đến tay thì không có cái nào có lợi cho anh. Bao năm đã trôi qua, những người thụ lý hồ sơ, người thì chuyển công tác, kẻ thì không còn. Anh đến thôn đó tìm hộ gia đình ấy, nhưng người ta đã dọn đi để tránh điều tiếng, về sau thôn ấy bị thu hồi đất đai do mở rộng đường sá, những người biết chuyện không biết đã dọn đi nơi nào.
Thậm chí anh còn đến tìm Giang Vĩnh Minh, muốn trả lại cho ông ta tất cả nỗi oan uổng uất ức mấy năm đó, kết quả là lời nguyền năm nào của anh đã linh ứng, Giang Vĩnh Minh chết rồi, cả gia đình ông ta đều chết thảm.
Quãng thời gian ấy là những ngày tháng ảm đạm nhất sau khi anh ra tù, thậm chí còn thê thảm hơn cả những ngày trong tù. Cái bạt tai của chú Thâm đã thức tinh anh, cho dù biết chân tướng thì sao? Cho dù lật lại vụ án thì sao? Cho dù trả lại anh sự trong sạch thì sao? Thời gian bốn năm đó không thể quay trở lại, không ai có thể trả lại anh bốn năm đó, tại sao phải sống đau khổ suốt ngày thế này?
Bao năm nay khó khăn lắm mới gắng gượng được, bây giờ cuối cùng anh đã tìm ra người tin tưởng mình, người bạn đời sống cùng mình cả đời, nhưng