Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

kết cuộc, anh lại bị ép đến bờ vực.
Tại sao? Tại sao cô lại là cháu của Giang Vĩnh Minh?
Lúc Thượng đế đóng cánh cửa lại trước mặt anh, đến cửa sổ cũng đóng lại, dường như anh bị vận mệnh thít chặt cổ họng, gắng sức vùng vẫy trong bóng tối, nhưng không thể nào giằng thoát ra được.
Anh có thể bình thản kể lại cho cô nghe chuyện mười năm trước, anh có thể bình thản đón nhận sự thực rằng cả đời này cũng không lật lại được vụ án, nhưng anh không thể chấp nhận hanh phúc nửa đòi mình lại là hanh phúc có được từ người đã bập cái còng sắt lanh băng vào tay anh, anh không thể chấp nhận, những năm tháng dài dằng dặc sau này, khi đối diện với cô, lúc nào cũng có một giọng nói nhắc nhở anh, rằng cô là cháu của Giang Vĩnh Minh.
Sợi dây vận mệnh không thể giằng thoát cứ buộc chặt vào cổ anh, càng lúc càng siết lại, càng lúc càng chặt, không thể nào thở được. Anh gục lên vô lăng, không ngừng thở dốc.
Khi đã hơi ổn định lại, việc anh có thể làm chỉ là những tiếng cười khổ phát ra từ đáy lòng.
Bầu trời trong xanh bỗng tối sầm, làn gió nhẹ tháng năm xen lẫn mùi cây cỏ thổi đến.
Nước mắt không biết đã khô tự bao giờ, Giang Văn Khê đưa tay chùi đôi mắt đã đau rát, ôm bó hoa cúc tơi tả đứng trước mộ cậu, nói với vẻ kiên định: "Cậu ơi, giữa hai người nhất định đã có sự nhầm lẫn, đúng không? Con không tin cậu bắt lầm người, con cũng không tin anh ấy lại làm chuyện này, vậy nên con phải đi điều tra vụ án này, con nhất định sẽ tìm ra hung thủ thật sự, nhất định!"
Cô ném bó hoa vào thùng rác gần đó, quay người rời đi.
Về đến nhà, cô vốn mong chờ còn có thể nhìn thấy bóng Lạc Thiên, nhưng chi là sự hụt hẵng, tâm trạng bỗng sa sút. Di động nắm trong tay mở ra rồi gập lại, mấy lần như thế, cuối cùng cô cắn môi bấm dãy số đã khắc sâu trong lòng.
Điện thoại vang lên "thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy", chút hy vọng mong manh cũng bị dập tắt trong giọng nói máy móc lạnh lùng đó. Khi chưa rời khỏi nghĩa trang, cô đã gọi rất nhiều lần cho anh, bây giờ đã tối, anh không những không về lại tổ ấm của cô, mà còn tắt điện thoại.
Anh cắt đứt liên lạc với cô, anh đã từng nói, cho dù anh ở đâu, nhất định cũng sẽ để cô tìm ra anh, sẽ không để cô lo lắng.
Cục diện bất ngờ không trở tay kịp này kiến trái tim cô rất đau, rất đau.
Gập điện thoại lại, cô buồn bã ngồi xuống sofa, nhìn chiếc vòng bươm bướm pha lê lóng lánh trên tay, nước mắt từng giọt từng giọt lăn dài.
Chỉ trong vòng mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, cô đã từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Trong quầy bar ở K.o, A Ken nhìn chai Whisky trong tay, băn khoăn không biết có nên đưa cho ông chủ đang gục trước quầy, ý thức đã bắt đầy lộn xộn hay không.
Quản lý quản bar Đoạn Mộc vừa giải quyết xong một vị khách khó chiều, chạy đến quầy, lườm A Ken một cái: "Tôi đã bảo cậu đừng pha chế rượu cho anh ấy rồi mà?!".
"Quản lý, anh vừa quay đi là ông chủ lại ép tôi pha chế. Tôi không làm thì kết quả anh biết rồi đó, anh bảo tôi phải làm sao?", A Ken bị kẹt giữa hai người, khổ mà không nói được gì.
Nói đi nói lại thì cậu ta cũng không muốn làm, nhưng người trước mặt là ông chủ, nếu ông chủ không vui thì chỉ một câu thôi, cậu lúc nào cũng chuẩn bị tính thần mà biến khỏi đây. Cả tối nay cậu chưa phục vụ khách nào,ông chủ ra lệnh cho cậu lấy tất cả các loại rượu trong bar pha chế thành một ly, bây giờ đã là mấy ly rồi, cậu không nhớ nữa. Ông chủ ngay từ đầu đã không nói gì mà cứ uống rượu liên tục, hiện giờ chi gào lên \'Tại sao lại là cô ấy \', nếu cứ tiếp tục uống nữa, cậu nghĩ đêm nay mình có thể chỉ pha được rượu cho ông chủ thôi.
Đoạn Mộc rủa mấy câu, nhìn Lạc Thiên bên canh, hai tay vừa đụng đến vai anh đã bị anh gạt đi. Lúc ông chủ nốc rượu mà khuyên can, khác nào nhổ lông trên đầu cọp. Trước kia anh ta đã khuyên một lần, suýt nữa bị ông chủ một cước đá văng ra khỏi K.o rồi.
Đoạn Mộc cũng khó xử.
"Chị Kiều mà có ở đây thì tốt biết bao, nhất định sẽ xử đẹp ông chủ, nhưng chị Kiều lại lặng lẽ bỏ đi mất rồi." Tiểu Lý phục vụ đứng canh sờ cằm, đột nhiên vỗ tay vào nhau, "Hay là, chúng ta cứ để ông chủ uống say không biết trời đất là gì, rồi khiêng anh ấy lên lầu là được chứ gì?".
Đoạn Mộc giơ một chai bia lên, làm động tác đập xuống, khoặm mặt lại hừ một tiếng:
"Cậu là quỷ chứ không phải người! Ý kiên quỷ quái này cũng nghĩ ra à!". Ngày mai ông chủ tình rượu, biết bọn họ vì muốn đỡ rắc rối mà chuốc rượu say cho anh, lúc đó ngay cả quản lý là anh ta cũng có thể khăn gói cút về nhà ấy chứ.
Bỗng, Tiểu Lý đưa tay chi về phía cửa, kích động gào lên: "Có... có người cứu rồi! Tổng... giám đốc Thẩm và Tổng giám đốc Tang!"
Đoạn Mộc quay lại, quả nhiên nhìn thấy Tổng giám đốc Thẩm của Hoàng Đình và Tổng giám đốc Tang của Tang Thi đang khoác tay nhau bước vào, bất giác véo đùi một cái thật manh, hai người này đến quá đúng lúc, thật cứ như cha mẹ tái sinh vậy. Anh ta kích động đứng dậy, bước đến chào đón.
"Tôi chưa say... tôi vẫn muốn uống... buông tôi ra... tại sao... tại sao... nói tôi biết tại sao lại là cô ấy..."
Tang Du khoanh hai


XtGem Forum catalog