Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
tay nhìn Lạc Thiên say khướt, lại nhìn Thẩm Tiên Phi, nhướn mày nghi ngờ: "Anh có chắc đến lúc đó vẫn nhờ anh ta làm phù rể không?".
Thẩm Tiên Phi gật đầu chắc chắn, đưa tay lột chiếc áo vest bần trên người Lạc Thiên ra, nhẹ nhàng buông ra cho anh nằm thẳng trên giường.
Tang Du nghiến răng: "Chẳng phải anh nói tửu lượng anh ta rất cao hay sao? Sao lại kém thế này?".
Thẩm Tiên Phi nhận lấy khăn nóng mà phục vụ đã chuẩn bị sẵn, vừa lau nhẹ nhàng cho Lạc Thiên vừa trả lời: "Tửu lượng cậu ấy rất cao, dù sao cũng cao hơm anh".
"Tửu lượng cao? Thế này mà cũng gọi là cao hả? Cứ ôm ghì lấy em hỏi em tại sao? Chết tiệt, em làm sao biết tại sao anh ta lại uống nhiều thế này? Haizz, còn nữa, váy em mới mua bị anh ta nôn ra hết rồi! Nếu không vì nể tình anh ta đã ra sức giúp tìm nhẫn thì em thật muốn đạp hai phát lên mặt anh ta làm kỷ niệm." Tang Du kéo chiếc váy ướt đẫm, "Không được, tối nay em phải về tìm hoá đơn, ngày mai phái người mang đến văn phòng anh ta".
Tiền quần áo nhất định phải bắt tên quỷ sứ này trả. Chết tiệt, hiếm khi tối nay rảnh rỗi ra ngoài giải trí, lại bị tên này làm mất cả hứng, nếu cô không đòi tiền quần áo thì quá có lỗi với thời gian quý báu của cô.
"Nhất định A Thiên đã gặp phải chuyện gì đó không vui, nếu không sẽ không uống say đến vậy, hai hôm trước thấy còn vui vẻ tươi cười, nói là định cầu hôn bạn gái. Đợi cậu ấy dậy rồi tính." Thẩm Tiên Phi an ủi Tang Du đang tức tối, sau đó đắp chăn cho Lạc Thiên, dặn những người trong quán chăm sóc anh cẩn thận rồi ôm Tang Du rời khỏi đó.
Ông chủ ngủ rồi, nhân viên trong quán đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Tiên Phi trong sự nhiệt tình đưa tiễn của mọi người, rời quán bar đi mua quần áo với Tang Du.
Hôm sau Giang Văn Khê dậy rất sớm, vẫn làm hai phần điểm tâm như thường lệ. Cô ngồi trước bàn ăn, đờ đẫn nhìn bữa sáng không được đụng đến, đợi Lạc Thiên xuất hiện, cuối cùng vẫn là thất vọng.
Quá tám giờ, cô thu dọn bát đũa, đi làm.
Cứ ngỡ sẽ thấy Lạc Thiên ở công ty, nhưng hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu, cả ngày anh không đến công ty. Mấy lần cô định hỏi chị Nghiêm có thấy anh không, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt xuống, về sau chị Nghiêm hỏi ngược lại cô có thấy anh không, cô càng lo lẳng.
Lại một ngày nữa, anh không xuất hiện.
Ngày thứ ba, vẫn không thấy anh.
Cô không ngừng gọi điện cho anh, vẫn tắt máy. Điện thoại bàn ở chung cư Thiên Đô Hào Đình không ai nghe, K.o cô cũng đã đến nhưng chẳng thấy bóng dáng anh đâu, giống như anh đã bốc hơi vậy.
Chị Nghiêm lúc đầu hỏi cô rốt cuộc là có chuyện gì, về sau chỉ nhìn cô bằng ánh mắt khó tả, ánh mắt Chủ tịch Giang nhìn cô cũng càng lúc càng kỳ quặc, người của K.o thấy cô thì ánh mắt cứ lấp loé, cho dù cô hỏi gì cũng chi lắc đầu, chỉ nói không biết.
Tâm trạng bất an trong lòng mỗi lúc một tầng, dần dần dâng thành một cảm giác thê lương và tuyệt vọng, như rơi xuống vực sâu vạn trượng. Khi gọi điện cho anh thì bên kia vọng đến "Số máy quý khách vừa gọi không có thực".
Cứ thể qua một tuần cuối cùng cũng biết tung tích của anh, hoá ra là anh nhận một hạng mục công trình ở thành phố khác, đi công tác rồi. Cô cười khổ sở, anh đang trốn tránh cô ư? Nếu một ngày anh cũng không muốn thấy cô, vậy thì cô cứ phải chờ đợi mỏi mòn như thể mãi sao? Đến khi anh chịu xuất hiện? Hay là cứ thế này mà kết thúc?
Đầu cô rất đau, một đống tài liệu trên bàn hoàn toàn không cách nào lọt vào đầu được.
Cô thở dài, đang định đến nhà vệ sinh rửa mặt cho tinh táo, vừa bước ra khỏi văn phòng đã thấy mấy người bước đến, đi đầu là Lạc Thiên đang ôm tủi công văn.
Cô đứng đờ trước cửa, quên cả bước đi, đoàn người ấy sắp đến chỗ cô.
Lạc Thiên nhìn thấy cô, chi liếc quá một cái, giọng lanh lùng rất công thức: "Trợ lý Giang, phiền cô pha mấy ly trà, và, xin nhường đường".
Cô kinh ngạc nhìn Lạc Thiên vô cùng xa cách đó, rất nhanh, cô liền chủ động dịch sang phải hai bước.
Anh không nhìn cô nữa, đi qua cô và vào thẳng văn phòng.
Trợ lý Giang? Cho dù ban đầu đưa cô vào Giang Hàng, anh cũng chưa từng gọi cô là "Trợ lý Giang".
Xa lạ như thế, bất giác cô hoài nghi trước kia là cơn mơ, hay bây giờ mới là giấc mộng.
Cô cắn môi, quay người đi pha trà.
Mấy hôm nay cô tự an ủi bản thân, bắt mình phải trấn tình, bắt đầu nhớ lại chuyện mười năm về trước. Cô nhớ rõ sau chuyện đó cậu cô luôn buồn bực, không chỉ là vì liên luỵ đến việc cô phải nghỉ học. Hình như cậu cô không đến Cục cảnh sát một thời gian dài, thậm chỉ hai ba ngày cũng không thấy tăm tích, thím cô cũng bắt đầu từ lúc đó cãi nhau với cậu, thậm chí ly hôn, dẫn em họ đi Mỹ. Cũng quãng thời gian đó, cô nhớ cậu nói rằng, ánh mắt con người mãi mãi không biết nói dối, vì câu nói đó là câu mà cậu cô nói nhiều nhất trong khoảng thời gian ấy.
Cô suy đi nghĩ lại, cảm thấy sự ra đi của thím, sự bất bình thường của cậu không thể không dính dáng đến vụ án của Lạc Thiên.
Việc cậu của cô bắt anh vào tù là sự thực, đó đã là chắc chắn, với sự hiểu biết của cô về anh, cho dù có khóc cạn nước mắt, khóc sưng cả mắt,