Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

tha cho Giang Văn Khê.
Qua một tiếng đồng hồ hòa giải, trong phòng chỉ còn lại Lạc Thiên và Giang Văn Khê.
Dưới ánh đèn vàng, sự trầm mặc bao phủ hai người.
Lạc Thiên khoanh tay, nhìn chằm chằm Giang Văn Khê vẫn đang sụt sịt.
“Người đó thật sự không phải do tôi đánh…”, Giang Văn Khê nức nở, khẳng định rằng cô không đánh Lý Đại Hải kia, “Tôi thật sự không đánh ông ta…”. Cô vốn định về nhà, chỉ trùng hợp đi qua nhà hàng này, vì gấp rút quá nên tìm vào nhà vệ sinh, làm sao có thể tự dưng đánh người được.
Lạc Thiên nhíu mày, im lặng mấy giây rồi nói gọn: “Giang Văn Khê, chẳng lẽ cô không nhận ra bản thân cô rất có vấn đề sao?”.






Nước mắt đầm đìa, Giang Văn Khê băn khoăn ngẩng lên nhìn anh, sụt sịt: “Có… có vấn đề gì?”.
Ánh đèn đỏ vàng giao nhau, chiếu lên gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt của cô càng khiến cô trở nên vô tội và đáng thương hơn.
Lúc này rồi mà cô vẫn kiên quyết như thế, khiến Lạc Thiên tức tối nghiến răng: “Giang Văn Khê, chẳng lẽ cô không nhận ra, trong một tình huống đặc biệt nào đó, cô sẽ làm những việc khác hẳn hành vi bình thường của cô?”.
“Gì cơ?”, cô nấc lên, mở to mắt, nhìn anh vẻ khó tin.
Anh nhìn cô vẫn đang nấc nghẹn nhưng gương mặt toát lên vẻ ngạc nhiên, có phần không nhẫn tâm nhưng anh đành phải nói: “Cô không cần trừng mắt với tôi, ít nhất lần này là lần thứ tư tôi phát hiện ra cô không bình thường. Lần đầu là trong hôn lễ của Châu Thành, tôi cưỡng hôn cô, cô đã tát cho tôi một cái; lần thứ hai, bảo cô đưa catalog mẫu vật liệu tường, cô lại cầm nó ném vào đầu tên cướp giật; lần thứ ba, sáng hôm Giáng Sinh, cô dạy dỗ một tên đàn ông khốn nạn trước cửa thang máy. Ba lần đều do tôi tận mắt chứng kiến. Tối nay tuy tôi không nhìn thấy cô đánh Lý Đại Hải, nhưng với hành vi trước đây của cô, tôi hoàn toàn có lý do tin lời ông ta nói là sự thực, đồng thời tôi đã tìm ra cô nhân viên phục vụ kia để chứng minh việc này, mắt phải của Lý Đại Hải chính xác là do cô đánh bầm tím như vậy. Bốn lần, nếu thêm buổi tối ở quán bar là năm lần, sau mỗi lần như vậy cô đều viện cớ không phải do cô làm để trốn tránh trách nhiệm, chẳng lẽ cô thật sự không nhận ra bản thân có vấn đề?”.
“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, có bệnh gì khó nói thì cô cứ nói ra đi.” Đôi mắt anh chưa bao giờ dịu dàng như thế, giọng nói trong vô thức cũng dịu dàng hẳn đi.
Giang Văn Khê áp vào ngực anh, nức nở không kiềm chế được: “Tôi thật sự… không phải cố ý… Tôi cũng thật sự không nhớ ra… từng đánh người… Nhưng tôi biết, tôi nhất định là có đánh… nhất định là có… hu hu hu…”.
“Ừ ừ, đừng khóc nữa, cô từ từ mà nói”, anh rất tự nhiên ôm lấy cô, khẽ vỗ lưng cô, giúp cô thở đều hơn.
Cô nấc lên mấy tiếng, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, một lúc lâu sau mới nói: “Do ông ấy làm vỡ hai bộ ly cà phê tôi mới mua hôm nay, hai bộ ly đó rất đắt, tốn của tôi hơn nửa tháng lương. Tên háo sắc đó giở trò với người khác, còn làm vỡ ly cà phê của tôi, tôi nhất thời giận quá nên…”.
Anh hơi nhíu mày, chẳng trách thấy những mảnh vỡ đó quen mắt như vậy, thì ra là cùng kiểu ly cà phê anh dùng. Cô gái ngốc nghếch này mua ly cà phê đắt như vậy để làm gì? Chẳng lẽ cũng học theo những cô gái khác…
“Cô mua ly cà phê đắt như vậy để làm gì?”
“Lần trước hại anh uống phải mực, rất xin lỗi. Thực ra tôi mua ly cà phê là để đền cho Tiểu Lương, vì tôi sợ đồng nghiệp biết mình làm chuyện ngu ngốc nên đã lén vứt ly cà phê của cô ấy rồi, định lặng lẽ mua trả lại.”
“Cô cũng biết mình ngốc à.” Anh hừ lạnh một tiếng, sau đó nói, “Cô cần bộ ly cà phê đó thì cứ nói thẳng với tôi là được, trong tủ của tôi còn mấy bộ mới tinh. Thứ Hai cô đến mà lấy.”
“…” Cô ngước lên, không dám tin.
Anh nhìn gương mặt đẫm nước mắt và vẻ lúng túng của cô, nhìn kiểu gì cũng thấy rất mê hoặc, tim bỗng co rút mạnh, anh hơi bực bội rút mấy tờ khăn giấy trong hộp ra ấn vào mắt cô: “Lau nước mắt đi đã. Vì ly đã vỡ rồi nên cô đánh người ta, sau đó lại không thừa nhận, cô thật sự không nhớ hay là giả vờ quên?”.
“Tôi thật sự không biết, bây giờ tôi không nhớ nổi, nhưng sau đó sẽ dần dần nhớ ra. Lần này, tôi nghĩ có thể là do ly vỡ chăng, âm thanh đó đã kích thích tôi…”
“Vậy hôm Châu Thành kết hôn là vì cô đã đụng vỡ đĩa của nhân viên phục vụ?”
Cô gật đầu.
“Quanh cô không ai phát hiện ra sự bất thường này à? Cha mẹ cô, bạn bè cô, chẳng lẽ không ai nhận ra?”
“… Có.” Tuy cô không nhớ toàn bộ quá trình cô ra tay đánh người, nhưng sau mỗi lần như thế, nhìn phản ứng của người khác, cô biết mình đã thật sự làm việc đó.
Không biết bắt đầu từ khi nào, cô đặc biệt nhạy cảm với âm thanh, có lẽ là năm mười bốn tuổi, quá sợ hãi dẫn đến mất lý trí, sau khi nghỉ học một thời gian, thính lực hồi phục lại bình thường, cô trở nên rất nhạy cảm với âm thanh, thường xuyên nóng nảy.
Vốn là một người hoạt bát vui vẻ cũng trở nên im lặng kiệm lời.
Đến năm lớp Mười một, cha mẹ chẳng may qua đời, cô lại càng lặng lẽ hơn.
Sự việc cũng bắt đầu từ lúc ấy, chỉ cần nghe những âm thanh khác lạ h