Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341789

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.

, cảnh ấy chính là một đôi tình nhân đang thân mật với nhau.
Người phụ nữ ấy, cô nhận ra, chính là người đã có chồng mà cô từng gặp rất nhiều lần ở K.O – Tăng Tử Kiều.
Cô nhìn thấy anh đặt bó hoa vào ghế sau, rồi mở cửa ghế phụ cho người phụ nữ ấy, sau khi người ta lên xe, anh mới ngồi vào xe. Chỉ trong tích tắc, chiếc xe lao vút đi.
Hai tay xách túi nắm chặt lại, hai túi đồ vốn đã rất nặng trong tích tắc càng nặng hơn, nếu cô không gắng sức thì hai túi đồ này đã không xách về nhà nổi.
Mở to đôi mắt hoang mang, cô nhìn con phố tấp nập, qua ánh sáng khúc xạ của mặt trời, trong vô thức, đầu cô lại dần hiện lên gương mặt Lạc Thiên.
Ánh nắng chói mắt, hơi lay động, hết vòng này đến vòng khác, ánh sáng được chắp ghép lại giống như anh đang mỉm cười đứng trước mặt, mờ nhòa vô định đến thế…
Dần dần, mọi thứ trước mặt đều mờ hẳn đi…
Về đến nhà, Giang Văn Khê nấu rất nhiều món, ăn cho đến khi no tới nỗi không đi được, cô mới nằm lên giường, trùm chăn, quyết định ngủ một giấc quên trời đất.
Tiếng chuông di động bỗng vang lên, cô mò lấy nó, khi nhìn thấy cái tên trên màn hình, lửa giận trong lòng bỗng bốc lên. Cô giận dữ nhét điện thoại xuống dưới gối, áp tai lên gối, tiếng chuông tuy nhỏ nhưng vẫn nghe thấy.
Một lúc sau tiếng chuông ngừng lại, cô lấy điện thoại ra, nhìn chằm chằm cuộc gọi nhỡ trên màn hình, như quả bóng xì hơi nhanh chóng, lẩm bẩm: “Biết ngay anh không kiên nhẫn mà…”.
Cô bấm tắt máy, lại nhét điện thoại vào dưới gối rồi kéo chăn lên.
Sáng sớm hôm sau, Giang Văn Khê thức dậy ăn sáng xong, cô gấp hai con bướm giấy, tô lên đó những màu sắc xinh đẹp, dọn dẹp mọi thứ rồi bắt xe đến nghĩa trang ngoại ô.
Bây giờ không giống trước kia, nghĩa trang vốn trang nghiêm cô quạnh cũng chú trọng đến cả cách bố trí theo kiểu công viên. Núi xanh bao quanh, nước biếc lượn vòng, kiến trúc trong đó dựa vào núi, đình đài lầu gác, cầu nhỏ uốn quanh, cảnh sắc đẹp đến nao lòng.
Một năm bốn mùa, dù lúc nào đến đây, cô cũng có một ảo giác, đây đã trở thành một nơi khác để cô giải phóng tâm trạng.
Đến khu chôn cất Thảo Bình, cô chậm rãi ngồi xuống thảm cỏ trước bia mộ bố mẹ, đốt cháy hai con bươm bướm giấy xinh đẹp trước phần mộ của họ.
Đó chỉ là hàng mã, mỗi lần đến thăm mộ, cô đều gấp hai con bướm đốt cho họ, có bươm bướm và cỏ xanh bầu bạn, chắc họ ở dưới đó cũng không quá cô đơn.
Thăm mộ bố mẹ xong, cô lại quay sang khu Anh Liệt, ở đó có người cậu mà cô sùng bái nhất.
Cô không có gì đặc biệt để cho cậu, lần nào cũng chỉ một bó cúc trắng, sau đó ngồi trước mộ cậu, một mình lảm nhảm rất lâu.
Bao lâu nay, cô tự cho là mình rất kiên cường. Vì cha mẹ và cậu qua đời đã lâu, cô đến nghĩa trang bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa từng khóc, nhưng hôm nay cô lại không kìm được rơi nước mắt.
“Cậu ơi, con ở một mình… thật sự… rất buồn…”
Một mình ngồi trước mộ lặng lẽ rơi những giọt nước mắt hiếm hoi. Trên bia mộ, di ảnh cậu mặc đồng phục và đội mũ cảnh sát, vẫn mỉm cười với cô như trước đây.
Lau khô nước mắt, cô cố bình tĩnh lại, mỉm cười cúi mình trước cậu rồi rời đi.
Cô vốn định ra khỏi nghĩa trang, nhưng lúc rời khỏi khu chôn cất cậu và đi qua khu Hiếu Ân, đã xuất hiện một cảnh tượng dở khóc dở cười.
“Hiếu Ân Viên” là một khu nghĩa trang độc lập, một ngôi mộ cũng chiếm cả một vùng đất rộng lớn, đó cũng là khu chôn cất của những người cực kỳ giàu có.
Lúc về phải đi ngang chỗ đó thì bị một đại gia đình chặn lại.
[1'> Thành ngữ này dựa trên một điển cố, tương truyền Chu Du hiến kế cho Tôn Quyền gả em gái cho Lưu Bị, nhằm lừa Lưu Bị đến rồi bắt giữ đòi lại Kinh Khâu. Nào ngờ Lưu Bị lấy được vợ, thoát khỏi Đông Ngô, Chu Du đem quân đuổi đánh lại mắc mưu Gia Cát Lượng mà hao binh tổn tướng một cách vô ích. Sau này mọi người thường dùng để ví von với việc mình muốn chiếm lợi ích của người khác nhưng kết quả là ngay cả vốn liếng của mình cũng bị mất.
[2'> Ý chỉ người làm quan nói gì cũng được, ai cũng phải nghe theo.
Vốn định nói “Xin cho tôi qua” là chuyện rất dễ giải quyết, nhưng khi cô nhìn thấy đại gia đình khác người đó thì đần cả người ra, lời đến miệng lại nuốt vào trong.
Một đám người đen sì sì trước mặt, chắc cũng phải đến một, hai trăm người. Đàn ông ai nấy đều cao to, vận âu phục đen, đeo kính đen.
Người đàn ông đứng đầu, đầu chít khăn tang nhào xuống phần mộ mới hạ huyệt khóc đến kinh động trời đất quỷ thần, cả khu nghĩa trang chỉ nghe thấy tiếng khóc của ông ta.
Nhìn cảnh tượng trước mặt, Giang Văn Khê nghe tiếng khóc mà cơ mặt co giật.
Chẳng lẽ cô đã gặp phải tập đoàn xã hội đen trong truyền thuyết đến viếng mộ? Những giọt mồ hôi lạnh toát ra.
Bỗng nhiên, người đàn ông đang quỳ trước mộ ngẩng đầu lên, quay lại thô lỗ nói với người đứng sau: “Đốt pháo, đốt pháo”.
Đợi mãi, một hai trăm người đó không biết đang tìm gì, rối loạn cả đội hình.
Chỉ nghe một người đàn ông khác nói: “Đại… đại ca, hình như đi vội quá nên quên mang pháo theo rồi…”.
Người đàn ông được gọi là “đại ca” trước đó khóc đến mất cả hình tượng khi nghe thuộc hạ nói q


Teya Salat