XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.

uên mang theo pháo thì đứng bật dậy, giơ gậy “khóc thương[1'>” lên đập vào đầu người kia, quát mắng giận dữ: “Bà mẹ mày, pháo mà cũng quên à? Lão đây phải…”.
“Bốp bốp”, vị đại ca ấy cầm gậy lao đến đánh đập thuộc hạ, những lời hỏi thăm cha mẹ người kia cứ tuôn ra ào ào. Tên thuộc hạ ôm đầu trốn như chuột, vừa trốn vừa khóc than: “Đại ca, anh đâu có dặn bọn em chuẩn bị pháo, đừng đánh, đừng đánh”.
“Bà mẹ mày, lão đây bao ngày nay không ăn không ngủ, chuyện gì cũng bắt lão đây sắp xếp thì còn cần bọn ngu ngốc chúng mày làm gì nữa hả?!” Cây gậy trong tay vị đại ca kia càng giơ cao hơn.
Có người đứng sau đám người đó, Giang Văn Khê không dám tiến lên, cũng không dám thở mạnh.
“Đại ca, đừng đánh nữa. Cụ bà mới hạ huyệt, nổi giận như thế trước mặt bà cũng không hay, bớt giận, bớt giận.”
“Đúng thế, đúng thế.”
Đám người ngăn cản đại ca đang nổi trận lôi đình của họ lại.
“Bây giờ không có pháo thì làm sao? Chẳng lẽ để lúc bà đi mà không hoành tráng được?”, đại ca trừng mắt dữ tợn.
Những người bên dưới không dám thở mạnh, mấy người phụ nữ chỉ dám thút thít, quỳ một bên đốt tiền giấy.
“Bà mẹ mày, không đốt pháo thì các người vỗ tay cho lão đây!” Vị đại ca chống nạnh gầm rung cả trời, “Vỗ mạnh tay vào cho lão đây!!!”.
Mọi người đều ngẩn người, ai nấy nhìn nhau rồi bắt đầu tiếp lời: “Đúng, vỗ tay đi! Vỗ tay đi!”.
“Chúng ta nhiều người thế này, tiếng vỗ tay chắc cũng không thua kém tiếng pháo đâu!”
“Đương nhiên phải thắng cả tiếng pháo rồi.”
“Đại ca đúng là đại ca.”
Nói xong, cả trăm người bắt đầu vỗ tay trước mộ cụ bà, “bốp bốp bốp”, “rung động” biết nhường nào.
Giang Văn Khê vốn đang sợ hãi khi nghe thấy tiếng vỗ tay như sấm rền ấy thì bỗng buồn cười, bóng tối u ám trong lòng cũng được quét sạch, chưa bao giờ nghe thấy vỗ tay vì người chết cả, chẳng phải đây là vui mừng mong mỏi cho người chết được chết sớm, sớm siêu sinh hay sao?
Đại ca dẫn đầu bọn này thật ngốc nghếch, mà đám thuộc hạ càng ngốc, lại còn phụ họa theo nữa chứ.
Cô cắn chặt môi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, cười thành tiếng: “Ngốc quá!”.
Khổ nỗi, tiếng vỗ tay của đám người đó càng lúc càng nhỏ, tiếng cười khẽ của cô đã bị một gã đàn ông áo đen đứng gần nhất nghe thấy.
Chỉ nghe gã gầm lên một tiếng: “Cô cười cái gì?! Muốn chết hả?!”.
Cô ngẩng lên nhìn người đàn ông cao to đó, sắc mặt vụt tái nhợt.
Chết rồi, cô cười nhạo trước mặt người ta như thế, đông người vậy, khỏi nghĩ cũng biết, cho dù mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ khiến cô chết chìm rồi.
“Bà mẹ nó, thằng khốn nào dám cười?!”, gã đại ca hung tợn hỏi, nhìn về phía cô.
Cô lùi lại một bước nhỏ, trong lòng rất e sợ.
Hiếu Ân Viên rộng như thế, ngoài vài người đi tảo mộ thấp thoáng xa xa thì chẳng còn thấy ai khác, nhân viên giữ nghĩa trang cũng đứng đằng xa, cho dù cô hét lên, người ta nghe thấy cũng chưa chắc nghĩ là cô đang kêu cứu. Lúc nãy gã đại ca kia đánh thuộc hạ nặng tay như thế, nếu là cô thì đừng mong đứng dậy nổi, lại thêm mấy trăm người này, nếu họ cũng chen vào phụ họa thì hôm nay cô ra được đây mới là lạ.
Thấy gã đại ca kia mặt mày giận dữ lao đến chỗ cô, thuộc hạ hai bên đều dạt về hai phía, nhường đường cho đại ca của họ.
Khí thế ấy thật quá đáng sợ.
Cô mặc kệ tất cả, không biết sức lực ở đâu ra, huơ tay chặt vào phần gáy của một tên cao to đứng trước mặt. Tên ấy đau quá, loạng choạng, ngã vào một cái rãnh mương bên cạnh, chừa cho cô một lối thoát.
Thấy thế, cô liều mạng bỏ chạy.
“Bà mẹ nó, đuổi theo cho lão. Đuổi được rồi thì niêm phong miệng cô ta cho lão, xem cô ta còn cười được không!”
Một đám người đạp trên những khoảnh đất lồi lõm, đuổi theo hướng Giang Văn Khê chạy.
Những người tảo mộ xung quanh đều hốt hoảng, không biết đã xảy ra chuyện lớn gì.
Giang Văn Khê làm sao biết mình lại gây ra phiền phức lớn như thế, lỡ chạy không thoát thì biết làm sao.
Một khoảnh đất mộ phía trước cũng có mấy tên mặc áo đen đang đứng. Cô sợ hãi quá, vấp phải một hòn đá, ngã nhào xuống đất.
“Chuyện gì vậy?” Giang Hoài Thâm từ xa đã thấy một đám người đuổi theo cô gái ngã nhào xuống, cau mày vẻ không vui.
Lạc Thiên quay lại, nhìn thấy gương mặt quen thuộc đang đau khổ nhăn nhó thì kinh ngạc, bước nhanh đến gần.
“Sao em lại ở đây?”, anh đưa tay đỡ lấy cô, “Chuyện gì thế?”.
Giang Văn Khê nghe thấy giọng nói quen thuộc thì ngẩn người, ngẩng phắt lên, nhìn người đàn ông đeo kính đen trước mặt, mái tóc ấy, đường nét ấy, giọng nói ấy, cho dù có hóa thành tro bụi, cô cũng biết là ai.
Nhớ đến cảnh hôm qua thấy anh và người đẹp kia khoác tay nhau ra khỏi cửa hàng hoa, lại thêm lúc này đang bị người ta đuổi theo, cô bỗng thấy một luồng hơi nóng xộc lên.
Lạc Thiên gỡ kính ra, hai tay đỡ cô dậy.
Nhờ anh dìu đỡ, cô miễn cưỡng đứng lên, quần jeans chỗ hai đầu gối đã bị thủng hai lỗ, hai bàn tay cũng vì chống xuống đất mà rách da, rướm máu.
Thấy bộ dạng thê thảm của cô, tim Lạc Thiên nhói đau, anh mượn khăn giấy của Nghiêm Tố quỳ bên cạnh, cẩn thận lau sạch bụi và máu trong lòng bàn