Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
hả?! Cả nhà tớ mới bị cậu dọa chết đấy. Con nhỏ hư đốn này, chỉ cần sắc đẹp trước mặt là hồn cậu không biết bị dẫn đi đâu mất, làm gì còn nghĩ đến chuyện sống chết của chúng tôi”.
“Làm gì khó nghe như cậu nói chứ…”, Giang Văn Khê vừa tránh né vừa làu bàu.
“Hừ! Trọng sắc khinh bạn! Đồ có dị tính mất nhân tính! Hôm nay xem như tớ biết cậu rồi, con nhỏ xấu xa!”
“Tớ chỉ có lần này, còn lúc cậu có dị tính mất nhân tính thì hai tay hai chân tớ đếm cũng không hết…”
“Giang Văn Khê!!!”
Giang Văn Khê đã chọc giận Lý Nghiên thành công, để tránh né đòn “Thiên mã lưu tinh quyền” của Lý Nghiên, cô đành ôm đầu trốn chui trốn nhủi, đến khi nhảy được vào nhà Lý Nghiên, có bà Lý che cho, xem như đã an toàn tính mạng.
Lúc ăn tối, Giang Văn Khê giải thích nguyên nhân cô biến mất một ngày một đêm. Bà Lý khi biết cô đã có bạn trai thì cứ đòi khi nào đó cô dẫn về cho bà xem mặt, trong phút chốc cô thấy hơi ngượng, vì cô không chắc liệu Lạc Thiên có chịu cùng cô đến gặp chú và dì vốn được xem như cha mẹ cô hay không.
Lý Nghiên nhanh miệng, ca bài phản đối: “Khê Khê có nói là lấy anh ta đâu, sao mẹ cuống lên đòi gặp làm gì? Như thế Khê Khê của chúng ta sẽ mất giá, chí ít cũng phải yêu nhau cái đã, con kiểm tra cho qua rồi anh ta mới có thể bước vào nhà chúng ta”. Bà Lý lườm Lý Nghiên một cái: “Vậy con gấu của con đã qua cửa chưa? Hai người già này có thể gặp được cậu ta chưa?”.
Lý Nghiên vội vàng giơ tay đầu hàng: “Ha ha, ăn cơm, ăn cơm, đừng nói những chuyện thiếu dinh dưỡng như thế ở bàn ăn, sẽ tiêu hóa không tốt đâu”. Lý Nghiên sợ nhất là nhắc đến chuyện này, nếu bố mẹ cô gặp được anh thì e là bước tiếp theo sẽ ép cô kết hôn, cô và Hùng Diệc Vĩ hứa với nhau rồi, phải ăn chơi cho thỏa, thế nên cha mẹ nhà ai cũng tạm thời không gặp.
Giang Văn Khê xem như cũng thấy Lý Nghiên có lúc chịu thua, trừ bà Lý có thể đàn áp được cô nàng ra thì e rằng không còn ai có thể làm thế.
Ăn tối xong, Giang Văn Khê và Lý Nghiên ngồi trên bàn đánh bài mạt chược giấy, vẫn theo quy tắc cũ năm nào, nếu ai thua sẽ dán giấy lên mặt, sau đó chụp hình giữ làm bằng chứng.
Giang Văn Khê chỉ sử dụng ba phần công lực mà Lý Nghiên đã dính giấy đầy mặt.
Một tiếng chuông di động lạ vang lên, Giang Văn Khê hoàn toàn không nhận ra là di động mới của cô đang reo.
Lý Nghiên liếc nhìn di động của mình ở đầu giường, tò mò hỏi: “Là di động của cậu à? Tớ nhớ di động của cậu đâu phải tiếng chuông này”.
Cô ngẩn người, bỗng nhớ ra điện thoại cũ của mình tối qua đã bị Lạc Thiên hủy hoại, cô nhảy xuống giường, lấy ra một chiếc điện thoại mới rất đẹp, mở ra xem, quả nhiên là di động của cô đang reo, có một tin nhắn mới.
Cô tò mò không hiểu ai gửi tin cho cô, mở ra xem, là Lạc Thiên, chỉ ba chữ đơn giản: Làm gì đấy?
Điện thoại mới vẫn chưa kịp nghiên cứu kỹ càng, tốn hơn một phút mới bấm được mấy chữ “Em đang chơi mạt chược giấy với Nghiên Nghiên”.
Gửi tin nhắn xong, cô cười ngốc nghếch với chiếc điện thoại.
Lý Nghiên liếc thấy điện thoại rất đẹp thì nhảy xuống giường, giật lấy, kêu lên: “A a a, kiểu này mới ra mấy hôm trước, hơn bốn ngàn đấy, tớ nghiến sắp gãy hết răng trong miệng mà vẫn chưa nỡ mua, cậu mua khi nào đó?”.
Cô mở to mắt, chỉ vào điện thoại, kinh ngạc: “Cái gì?! Cậu nói cái này hơn bốn ngàn á?”.
“Ừ, hơn bốn ngàn đó, ai da, đúng là càng nhìn càng thích, tháng này có lương tớ phải mua một cái mới được”, Lý Nghiên hứng chí đùa nghịch, rồi bỗng nhận ra Giang Văn Khê không biết giá tiền, cô hỏi,
“Cái này là anh tóc bạc tặng cậu hả?”.
Cô tỏ vẻ đau khổ, lẩm bẩm: “Lại đắt thế à…”.
Lý Nghiên nheo mắt, có thể nhận ra vẻ hưng phấn và kích động trong đôi mắt lấp lánh, vỗ mạnh vai Giang Văn Khê mấy cái, xuýt xoa: “Ôi trời con nhỏ này, cuối cùng cũng ra người ra ngợm rồi”.
Giang Văn Khê bị đánh đến giật mình, cau mày, lấy lại điện thoại: “Không được, đồ đắt như vậy, tớ nhất định phải trả lại anh ấy”.
Lý Nghiên trợn tròn mắt như không tin được, lấy ngón tay xỉa vào đầu cô: “Cậu lại bắt đầu khờ rồi đấy hả? Di động trả lại anh ấy thì anh ấy có xài được không, hay là anh ấy tặng cho người khác? Tuy tớ không hiểu rõ về anh ấy lắm, nhưng lấy lần đầu tiên gặp anh ấy ở quán bar bộ dạng đã khủng bố như muốn ăn tươi nuốt sống cậu mà đoán, thì nếu cậu trả điện thoại lại cho anh ấy, anh ấy nhất định sẽ đập nó nát vụn. Phải biết là, đàn ông cần nhất là gì chứ? Sĩ diện! Hiểu không? Cậu trả lại, khác nào làm mất mặt anh ấy?”.
Cô cắn môi, nhìn điện thoại trong tay mà hoang mang. Lý Nghiên nói đúng, cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ phẫn nộ của anh, không phải là sẽ đập, mà là anh đã đập di động cũng của cô rồi.
Đúng là đáng ghét, sao anh lại tặng cô thứ đồ đắt như vậy chứ?
Lý Nghiên đẩy cô, nói: “Haizzz, lễ Tình Nhân sắp đến rồi, nếu cậu thấy nhận thứ quà đắt thế này không yên lòng, thì lễ Tình Nhân mua một món quà tặng anh ấy là xong”.
Cô mím môi, cuối cùng hàng lông mày cũng giãn ra, gật gù.
Lại một tin nhắn nữa, nội dung lần này là: Mặt em có bị dính giấy không? Cô toét miệng cười, đáp lại: Tất nhiên l