Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

ào thì đánh thế ấy, con đánh rất tốt”.
Cô hơi ngượng, cười bẽn lẽn.
Vốn dĩ mỗi lần Giang Văn Khê đánh một quân bài, hàng lông mày của Lạc Thiên đều nhăn lại, nhưng theo số quân bài đánh ra càng lúc càng nhiều, anh càng nhướng mày cao hơn, ánh mắt nhìn cô như có suy nghĩ gì đó. Đến khi nắm bắt được ánh sáng ranh mãnh thoáng qua trong đôi mắt to, sáng rỡ của cô, đôi lông mày cau lại của anh bỗng giãn ra.
Nhếch môi, anh nhanh chóng dập tắt điếu thuốc trong tay, vỗ vai chú Thâm ra hiệu cho anh chơi một ván.
Giang Văn Khê hoàn toàn không biết Lạc Thiên đã khám phá ra chiêu trò của cô, cắn môi đờ đẫn nhìn anh ung dung ngồi xuống đối diện, tưởng anh vẫn còn giận, chưa hả giận nên mới ngồi xuống chơi bài.
“Đến lượt em đánh rồi”, đôi môi mỏng gợi cảm hơi nhếch lên, anh khẽ gõ bàn, giọng nói trầm khàn nhắc nhở cô đang đờ đẫn nhìn anh.
Cô giật mình, trong tích tắc ngước lên, cô trông thấy đôi mắt hút hồn người đang lóe lên nụ cười. Lại nữa rồi…
Cô thích nhìn anh cười, nhưng lại sợ trông thấy anh cười. Trước kia nếu anh cười như thế với cô, thì có nghĩa là cô sắp xui xẻo rồi, nhưng trải qua đêm hôm qua, hình như số lần anh cười với cô càng nhiều hơn, trong nụ cười ấy không còn là sự uy hiếp và cảnh cáo như trước kia, phần nhiều là dụ dỗ quyến rũ lộ liễu và trắng trợn.
Đúng là muốn đòi mạng! Nơi lồng ngực, trái tim không an phận lại đập thình thịch không ngừng. Cô vội vàng cụp mắt xuống, run tay đánh ra một quân bài: “Tam Điều”.
“Tam Điều, trúng”, Lạc Thiên đánh một quân, rất tự nhiên thu lại quân Tam Điều mà cô vừa đánh về trước mặt.
Cô ngước lên nhìn anh, nụ cười ẩn hiện bên khóe môi che giấu một sự giảo hoạt khó nhận ra. Cô ngẩn người, thầm nghĩ: Nhất định là ảo giác, là ảo giác.
Sau đó, cho dù cô đánh quân nào anh cũng ra tay thu dọn, bài trong tay cô đối với anh cứ như là trong suốt, từ đầu đến cuối cô chưa từng thua, thế mà lại thua liên tiếp ba lần.
Trong lúc xào bài, Nghiêm Tố cố ý chọc: “Đúng là phù sa không chảy ra ruộng ngoài nhỉ?”.
Cô tỏ ra trấn tĩnh nhìn bài trong tay, lòng bỗng thấp thỏm không yên. Lúc đánh ván thứ hai, cô đã hiểu ra một chuyện: Cái gã đàn ông xấu xa cười tươi rói kia đang cố ý đối đầu với cô, thực ra anh đã sớm nhận ra cô biết chơi mạt chược, nên mới ngồi vào bàn, mục đích chính là muốn ép cô ra tay, xem còn giả vờ thế nào.
Cái tên đáng ghét này dám sử dụng chiêu mỹ nam kế với cô!
Cứ chơi tiếp thì cô sẽ lộ tẩy mất, phải tìm cách chuồn đi thôi. Ánh mắt liếc thấy Chủ tịch Giang đang ngồi hút thuốc, như túm được ngọn cỏ cứu mạng, cái khó ló cái khôn: “Chú Thâm, chú giúp con đánh một ván, con đi nhà vệ sinh”.
“Được.” Giang Hoài Thâm dập tắt điều thuốc trong tay, mỉm cười chấp nhận, ông cũng đoán cô bé này sắp không chống cự được nữa.






Đúng khoảnh khắc Giang Văn Khê chạy về phía nhà vệ sinh, Lạc Thiên cũng nhường chỗ cho chị Hoa đã ngồi cạnh xem từ nãy đến giờ.
Giang Văn Khê vừa đi vừa thầm nguyền rủa Lạc Thiên, không giúp cô thì thôi, còn cố ý vạch mặt cô, làm gì có bạn trai nào như anh cơ chứ.
Nghe sau lưng có tiếng bước chân theo sát, cô ngần ngại dừng lại, người đó dường như rất biết phối hợp, cũng đứng lại theo.
Không cần nói cũng biết chính là cái tên vạch mặt cô chứ còn ai. Cô thầm rủa một tiếng, lại tiến về phía trước, tay vừa chạm đến tay nắm cửa nhà vệ sinh, một bàn tay to lớn đã nhanh hơn, chặn lên cánh cửa, mùi vị quen thuộc lẫn với hương bạc hà thoang thoảng thoáng qua mũi cô.
“Không ngờ em cũng biết sử dụng trò cũ rích này để trốn nhỉ?”, giọng nói đùa cợt vang lên bên tai cô.
Hàng lông mày Lạc Thiên nhướng lên, tuy cảm thấy từ ngữ của cô hơi quái lạ nhưng cũng không chú tâm, chỉ tò mò hỏi: “Sao em lại bái sư học cái trò này?”.
Cô thầm thở phào trong lòng, đối với câu hỏi mới, cô bỗng có chút ngại ngùng: “Nói ra mất mặt lắm”.
“Chuyện em mất mặt còn chưa nhiều hay sao?”
“…”
“Nói anh nghe xem nào.”
“… Không nói, mất mặt lắm.”
“Anh không cười em đâu.”
“Không được.”
“Thế anh…”
Thấy gương mặt anh càng lúc càng gần, cô căng thẳng chống hai tay lên ngực anh, kích động kêu lên: “Em nói, em nói!”.
Nhớ đến cảnh tối qua trên chiếc ghế gỗ của quảng trường, hai người hôn nhau say đắm quên hết tất cả, còn lăn xuống đất một cách mất mặt, nghĩ đến đó cô đã thấy hoàn toàn suy sụp. Nếu ở cửa nhà vệ sinh, anh không chịu kiềm chế, làm hỏng mất cửa thì cô đừng mong ngẩng đầu lên làm người nữa.
Quả nhiên, anh hài lòng lùi ra một chút.
“Ồ… thực ra, hồi trước khi em đi học, nghỉ hè cùng chơi với các bạn, lúc nào đánh mạt chược cũng thua bọn nó. Sau đó người thua phải dán lên mặt một mảnh giấy, mỗi lần hết bốn vòng thì mặt em đều dính đầy giấy, còn bị các bạn chụp hình. Lúc nhập học, không biết tên nào thất đức, dán hình của em lên bảng thông báo của trường, kết quả thầy cô và học sinh toàn trường đều biết, do đó em còn bị cảnh cáo, lý do là học sinh không được cờ bạc. Rồi về sau, để rửa nỗi nhục đó, em đã đi bái sư. Nói ra thì lý do này đ


Old school Swatch Watches