Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341816
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.
t đẹp tặng cho cô, giọng bình thản: “Quà anh tặng em”.
Suýt nữa nghẹn thức ăn trong miệng, cô ngẩn ngơ đưa mắt nhìn hộp quà tuyệt đẹp được gói rất tinh xảo, nuốt thức ăn xuống, đôi mày nhíu lại, cắn môi và nói: “Đêm Ba mươi anh mới tặng em một chiếc điện thoại rồi”.
“Đó là đêm Ba mươi, hôm nay là lễ Tình Nhân, đây là quà lễ Tình Nhân”, giọng anh nhẹ nhàng và dịu dàng.
Là thế sao?
Cô cũng có quà, nhưng mãi vẫn không tặng được.
Cô bối rối nhận quà, thầm nhủ: Không biết là món gì đắt tiền nữa đây.
Cô đang định mở ra xem thì bị Lạc Thiên giữ tay lại: “về nhà hãy xem”. Lần trước tặng điện thoại cho cô, cô đã làu bàu than thở rất lâu, lần này quà tặng cô còn đắt hơn nhiều, nếu bây giờ mở ra xem, bữa cơm này có lẽ sẽ ăn không ngon mất.
Giang Văn Khê đành nhận lấy quà, một lúc sau cô đặt dao nĩa xuống, ngượng ngùng rút ra một hộp quà trong túi giấy đặt cạnh, cúi đầu đưa cho Lạc Thiên, lí nhí như muỗi kêu: “Lê Tình Nhân vui vẻ!”.
Lạc Thiên rất bất ngờ, cười tủm tỉm, nhận lấy rồi mở gói quà, một chiếc cà vạt sọc đỏ hồng rất đẹp hiện ra trước mắt.
Ánh mắt rơi trên chiếc cà vạt sọc đỏ hồng đó, có một tích tắc anh ngây người, khóe môi nhướn lên, ngắm nghía thật kỹ, trong đầu không ngừng tưởng tượng cảnh mình thắt chiếc cà vạt model này thì sẽ như thế nào, dường như bao năm nay anh chưa từng thắt chiếc cà vạt nào màu sắc tươi tắn đẹp đẽ như vậy.
Giang Văn Khê thấy vẻ mặt hơi ngơ ngẩn của anh thì tim như thắt lại, lẽ nào anh không thích màu đỏ hồng? Nhưng trong trung tâm mua sắm, cô nhân viên đó cứ vỗ ngực bảo đảm rằng màu đỏ hồng là màu “hot” của năm nay, nói gì mà cà vạt là thứ phụ kiện tuyệt nhất mà thế giới nội tâm của đàn ông truyền đạt, kiểu sọc chéo này không hề chói mắt, chỉ càng khiến quý ông gợi cảm hơn.
Vốn đã hơi do dự, nhưng chiếc cà vạt này đúng là rất đẹp, tuy chưa từng thấy anh thắt cà vạt màu này bao giờ, nhưng cô nghĩ khi anh thắt nhất định sẽ rất đẹp. Lý Nghiên thấy cô do dự cũng khuyến khích cô mua, nói rằng anh thắt cái này nhất định sẽ là tiêu điểm nổi bật nhất trong đám người. Có điều không cần sự trợ giúp của chiếc cà vạt, anh vốn dĩ đã là người nổi bật nhất rồi. Cuối cùng, vì thích nên cô vẫn mua, thậm chí còn tốn hơn nửa tháng lương của mình.
Nhưng tại sao anh lại có vẻ mặt đó? Hình như không thích món quà này lắm.
“Nếu anh không thích màu này thì em đi đổi vậy”, không giấu nổi vẻ buồn bã, cô đưa tay định lấy lại món quà.
Lạc Thiên sực tỉnh, căng thẳng giữ túi quà bên cạnh, nhướng mày: “Ai bảo anh không thích?”.
“Nhưng anh đang tỏ vẻ gì đó?”
“Trầm tư.” Anh thẳng thắn, “Anh đang nghĩ phải phối với quần áo gì”.
Đúng là đồ đáng ghét, muốn phối với quần áo gì thi về nhà trầm tư không được à? Suýt nữa làm cô tưởng anh không thích. Cô tức tối, hành hạ món ăn trong đĩa, nhưng khóe môi lại không kìm chế được mà nở một nụ cười.
Bỗng nhớ đến tình huống trong phim, thế là cô nâng ly rượu vang lên, mỉm cười với Lạc Thiên, nói: “Cheers!”.
Lạc Thiên thấy bộ dạng ngô nghê của cô thì không kìm được cười khẽ thành tiếng, nâng ly lên định nói “Cheers” thì lúc đó, tiếng chuông điện thoại reo vang.
Anh nghe máy, sắc mặt trong tích tắc vụt thay đổi, niềm vui trước đó không còn tồn tại, thay vào đó là sự phẫn nộ và lo lắng. Anh nói ngắn gọn: “Tôi đến ngay, các người trông chừng cô ấy cho tôi, đừng để cô ấy làm bậy”.
Giang Văn Khê ngạc nhiên, đặt ly rượu xuống, tay vẫn nắm chặt ly, bất an hỏi anh: “Xảy ra chuyện gì thế anh?”.
“Anh phải đến K.0 một chuyến”, Lạc Thiên nhanh chóng đứng dậy, ngoắc tay với phục vụ, “Thanh toán”.
Giang Văn Khê rụt rè nhìn anh, hình như từ khi quen anh, hiếm khi thấy anh hoảng loạn như thế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cô lóng ngóng cắn môi, khẽ hỏi: “Có cần em đi chung không?”.
“Không cần.” Lạc Thiên buột miệng theo trực giác, nhưng Khi thấy cô cắn môi, vẻ mặt như một con thú nhỏ bị thương, biết giọng nói quá nóng nảy của mình đã làm tỗn thương cô, thế là anh bước đến, nắm lấy tay cô, “Đi theo anh”.
Bàng hoàng, đến khi Giang Văn Khê hoàn hồn thì đã bị Lạc Thiên đưa ra khỏi nhà hàng.
Chiếc xe lao nhanh trên con đường đến K.O, thậm chí vượt cả mấy lần đèn đỏ. Giang Văn Khê ngồi trên ghế phụ nhớ lại lần cô làm catalog mẫu mà Lạc Thiên cần gấp văng tung tóe, lần đó anh cũng lái xe điên cuồng như thế này.
Cô mím chặt môi, tay không ngừng nắm chặt dây an toàn, tay kia vịn chặt tay nắm cửa. Khi vượt đèn đỏ lần thứ ba, cô không nén được quay sang nhìn Lạc Thiên đang lái xe, sắc mặt anh vô cùng nặng nề, đôi lông mày nhíu lại thành một đường. Cô cắn môi nhìn ra ngoài cửa sổ, trái tim phập phồng bất an.
Khoảng hai mươi phút sau, chiếc xe dừng lại ở K.O.
Lạc Thiên mở khóa dây an toàn xong xuống xe ngay, ném chìa khóa xe cho cậu bé giữ xe ở cửa.
Giang Vãn Khê sắc mặt tái nhợt xuống xe, cảm giác nghiêng sông đổ bể trong dạ dày khiến cô tựa vào xe, đứng đó bất động. Cô ngước lên, nhìn chằm chằm theo Lạc Thiên đã nhanh chân bước vào cửa quán bar, nơi lồng ngực bỗng có một nỗi đau khó tả. Trước kia lên xe xuống xe,