Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.
anh đều chủ động thắt và cởi dây an toàn cho cô, nhưng tối nay, anh đã quên mất điều đó.
Chuyện gì quan trọng đến mức anh phải cuống lên như thế?
“Giang tiểu thư, cô không sao chứ?”, cậu chàng giữ xe đã gặp Giang Văn Khê nhiều lần, biết cô là bạn gái của ông chủ nên đương nhiên không dám thất lễ.
“Ô, tôi không sao, cảm ơn anh”, cô khẽ mỉm cười, hít một hơi thật sâu rồi đi vào quán bar.
Vào trong, Giang Văn Khê đã nhìn thấy từ đằng xa Lạc Thiên đang cãi nhau với một người phụ nữ, người đó giơ chai rượu trong tay lên, gào thét vào mặt anh, bảo anh đừng quan tâm tới cô ta, bảo anh cút đi cho xa.
Khi người phụ nữ đó vén tóc, cô đã nhìn rõ, là người phụ nữ vô cùng xinh đẹp mà cô thường gặp ở đây - Tăng Tử Kiều.
Giang Văn Khê có phần hoang mang lúng túng, trong đầu lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, hình như từ khi quen Lạc Thiên, cô đã thường xuyên nhìn thấy người phụ nữ này, cho dù là ở quán bar hay là ở văn phòng, bất kỳ cuộc điện thoại nào anh đều có thể không nghe, nhưng chỉ điện thoại của người này là anh nhất định phải nghe, phải gọi lại. Người phụ nữ này rốt cuộc có quan hệ gì với anh, tại sao lại khiến anh kích động lao đến ngay như vậy?
Cô cắn môi, từ từ đi về phía hai người, nếu không phải âm nhạc trong quán bar đang mở to, thì cô có thể tưởng tượng ra giọng cô ta gào thét đến mức nào.
Cô thấy cô ta giơ chai rượu lên hét với anh: “Tôi uống rượu thì liên quan gì đến anh? Tôi chết hay sống thì can hệ gì tới anh? Tôi không phải là gì của anh, anh quản tôi làm gì hả?!”.
Lạc Thiên lạnh mặt, sải bước đến giật lấy chai rượu trong tay Tăng Tử Kiều, ném cho người phục vụ kế bên, lạnh lùng nói: “Em uống say rồi, anh không muốn nói với em!”.
“Được! K.o là của anh, vậy tôi đến chỗ khác uống, tôi không tin anh có bản lĩnh khiến tất cả các quán bar trong thành phố N này đóng cửa!”, Tăng Tử Kiều phẫn nộ túm lấy túi xách, định bỏ đi.
Giang Vãn Khê vôn săc mặt đã có vẻ hụt hẫng, không hề nghĩ rằng cô lại nhìn thấy cảnh này, Lạc Thiên chạy theo Tăng Tử Kiều, kéo lại, ôm chặt không để cô ta đi. Tăng Tử Kiều quay lại, ra sức đấm đá anh như phát điên, cuối cùng gào khóc bất lực gục lên ngực anh thút thít. Lạc Thiên thì thầm dỗ dành cô ta rất lâu.
Sắc mặt Giang Văn Khê trắng bệch, vẻ mặt cứng đờ, cổ họng như có thứ gì đó chặn ngang, chân nặng như đeo chì, cô đứng đó không tài nào bước đi nổi.
Cô nhìn hai người đang ôm nhau, bỗng rùng mình ớn lạnh. Cô muốn đi, nhưng lại không di chuyển nổi bước chân của mình.
Có lúc, mắt nhìn chưa chắc đã là thật, tai nghe càng chưa chắc là thật.
Anh bảo cô theo, nhất định là sẽ cho cô một lời giải thích.
Nhưng, trong quán bar càng lúc càng có nhiều người nhìn hai người họ, thi thầm bàn tán, ước muốn bỏ chạy khỏi nơi này càng lúc càng mãnh liệt, đúng lúc cô quyết định quay đi thì
Lạc Thiên bế Tăng Tử Kiều lên, sải bước thật nhanh đến chỗ cô.
Lúc anh bế Tăng Tử Kiều đi ngang qua, cô nghe anh nói: “Theo anh”.
Giang Văn Khê ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Tăng Tử Kiền, mái tóc xoăn dài xõa ra rũ rượi, che khuất gương mặt xỉnh đẹp đầm đìa nước mắt.
Mặt Giang Văn Khê tái nhợt, cắn môi, đầu óc hỗn loạn.
Chính cô đòi đi theo, anh lại gọi cô theo anh,
thế thì đi vậy. Cô co chặt nắm tay rồi lại buông ra, hít một hơi thật sâu sau đó lê bước chân cứng đờ, đi theo anh.
Lạc Thiên bế Tăng Tử Kiều vào ghế sau xe rồi quay ra phía trước, thấy Giang Văn Khê vẫn không vào thì nhíu mày, tiến thẳng đến, kéo cô lại, nhét vào ghế phụ.
Giang Văn Khê cắn chặt môi, thắt dây an toàn, quay đầu ra ngoài cửa sổ, không nói câu nào.
Lạc Thiên ngồi vào xe, sắc mặt hơi căng thẳng, liếc nhìn cô một cái rồi quay lại nói với Tăng Tử Kiều: “Anh đưa em về nhà!”.
“Em không muốn về nhà! Em không muốn về nhà!” Tăng Tử Kiều vừa nghe, tay đã đặt lên nắm cửa, hét lên, “Nếu anh dám đưa em về nhà, em thề từ nay anh đừng mơ thấy em nữa!”.
Lạc Thiên cắn răng, quay lại gầm khẽ: “Vậy được, em không muốn về thì đến nhà anh là được chứ gì?”.
Trong tích tắc, Tăng Tử Kiều đang vô cùng kích động đã bình tình lại, “ư” một tiếng rồi mềm nhũn người ra.
Vẻ mặt giận dữ, Lạc Thiên khởi động xe.
Trong xe, không khí vô cùng nặng nề, bức bối.
Lạc Thiên mím môi, thỉnh thoảng liếc kính chiếu hậu nhìn Tăng Tử Kiều nửa nằm nửa ngồi phía sau, không còn chút sinh khí nào.
Tất cả đều không qua khỏi mắt Giang Vãn Khê, trong lòng có một cảm giác thật lạ lùng, thâm chí cô bắt đầu hối hân vì đã lên xe. Có lẽ hai người họ có nhiều điều phải nói, nhưng hiện giờ vì vướng cô nên chẳng nói được gì chăng?
Tay cô nắm chặt túi quà anh tặng, sau đó buông ra, lại nắm chặt, cứ lặp đi lặp lại khoảng mười lần, nếu cứ nắm chặt nữa, túi quà e sẽ bị cô làm hỏng mất.
Chiếc xe chạy khoảng mười phút thì cô từ từ quay sang, nói ngắn gọn với Lạc Thiên: “Anh dừng xe ở đường đó đi, tự em về, anh đưa cô ấy về nghỉ ngơi trước”.
Lạc Thiên nhìn cô, mím chặt môi, không nói.
Không thấy anh trả lời, cô im tiếng, hơi ngoảnh đầu ra cửa sổ, lại nắm chặt túi giấy trong tay.
Một lúc sau,