Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.
chiếc xe dừng lại ở một tòa nhà có khung cảnh sang trọng.
Theo Lạc Thiên xuống xe, Giang Văn Khê ngẩng đầu lên, mấy chữ lớn bằng đèn neon “Thiên Đô Hào Đình” đập vào mắt cô.
Gió đêm ập đến, không khí tràn ngập hương hoa hồng, nhưng mùi hương ấy lại khiến người ta có cảm giác như sắp nghẹt thở.
Lạc Thiên mở cửa xe phía sau, lạnh mắt nói với Tăng Tử Kiều với vẻ giận dữ: “Tự em đi, hay là anh vác em lên trên?”
Tăng Tử Kiều mệt mỏi bước xuống, đẩy Lạc Thiên đứng chặn trước mặt ra, đi thẳng vào trong tòa nhà. Lạc Thiên không nói gì, theo sau cô.
Đó là lần đầu tiên Giang Văn Khê đến nhà Lạc Thiên, nhưng cô biết rõ, với Tăng Tử Kiều nhất định không phải là lần đầu.
Như cô đã nghĩ, Lạc Thiên sống một mình.
Thiết kế đơn giản phóng khoáng, mãi mãi là phong cách của anh.
Giang Văn Khê không ngờ lần đầu vào nhà Lạc Thiên lại trong tình huống thế này, cô hoàn toàn không có tâm trạng thưởng thức, chi đờ đẫn nhìn đôi nam nữ khiến cô băn khoăn suốt dọc đường đi.
Không khí như cô đặc lại, ba người không ai nói gì.
Bỗng, Tăng Tử Kiều móc thuốc lá trong túi ra, vừa định châm hút thì đã bị Lạc Thiên rút đi không chút thương tình, dập tắt trong gạt tàn. Tăng Tử Kiều lại mở túi, rút ra một gói thuốc khác và một cái bật lửa khác, điếu thuốc vừa rút ra lại bị Lạc Thiên gạt đi.
Lạc Thiên giật lấy túi của cô, móc hết thuốc lá và bật lửa ra, ai ngờ Tăng Tử Kiều nhìn thấy, túm chặt lấy túi như lên cơn điên, hét lên: “Anh đừng đụng vào đồ của em!”.
Lạc Thiên thấy vẻ mặt cô Tăng Tử Kiều kỳ lạ, bỗng như hiểu ra gì đó, sa sẫm mặt, quát lên: “Trong túi có gì không nhìn được à?”.
Tăng Tử Kiều hoảng hốt giấu cái túi ra sau lưng, gạt nước mắt trên mặt, đứng lên, nói: “Không có gì, em muốn nghỉ ngơi”.
“Lấy ra đây cho anh xem, trong đó có gì hả? Tốt nhất là đừng để anh biết em đã đụng vào những thứ không nên đụng!” Lạc Thiên không tin, giật lấy túi của cô, “Đưa anh xem!”.
“Chuyện của em không cần anh lo, trả túi lại cho em! Anh cứ đi yêu đương đi, hưởng lễ Tình Nhân của anh đi! Cút đi!”
Lạc Thiên lật hết cả túi cũng không thấy thứ anh không muốn thấy, bất giác thở phào, nếu để anh phát hiện ra cô cắn thuốc thì anh sẽ không tha cho cô. Đang định trả túi lại, anh bỗng thấy mấy tờ giấy trong hồ sơ bệnh án, tim anh bỗng thót lên, lẽ nào cô đang bệnh nặng?
Anh vội vàng mở ra xem, mấy chữ lớn “Giấy đồng ý phá thai” đập vào mắt anh, chữ ký bên dưới là của Tăng Tử Kiều, thời gian là hôm nay.
Cơn giận bốc lên đầu, anh liếc nhìn mấy tờ giấy rồi gầm lên với Tăng Tử Kiều: “Mới làm xong phẫu thuật mà em lại chạy đến quán bar uống rượu, còn dám chất đầy thuốc lá trong túi hả? Có chuyện gì không nói ra được hay sao? Nhất định phải hủy hoại bản thân như thế hả? Em làm thế thì có khác gì cha mẹ đã bỏ em lại ở cô nhi viện? Không, em còn tàn nhẫn hơn họ nhiều, chí ít họ còn để lại mạng sống cho em, còn em lại không muốn để lại mạng sống nào cả!”.
Ngoài lần cãi nhau với Lạc Thiên, Giang Văn Khê chưa từng thấy anh nổi giận như thế bao giờ. Lời Lạc Thiên nói khiến tim cô thót lên tận cổ họng, trong lúc vô tình, cô liêc nhìn thây chữ trên tờ giấy trong tay Lạc Thiên - Giấy đồng ý phá thai, trong tích tắc, đầu cô “ầm” một tiếng, nổ tung.
Khiến anh cuống quít lên chạy đến như thế, là vì đứa trẻ trong bụng Tăng Tử Kiều ư? Cái cô Tăng Tử Kiều kia chẳng phải là kẻ đã có chồng hay sao? Tại sao còn phá thai? Lẽ nào đứa bé bị phá bỏ là con của anh và Tăng Tử Kiều?
Kẻ thứ ba xen vào, dụ dỗ phụ nữ nhà lành, làm bậy rồi quất ngựa truy phong... Bao nhiểu từ ngữ bỗng chốc tràn ngập trong đầu cô.
Tăng Tử Kiều không trả lời, chi thấy cô đi vụt vào nhà vệ sinh, bám vào bồn cầu nôn ọe.
Giang Văn Khê tưởng mình đã biến thành con rối gỗ bất động, nhưng vẫn không kiểm soát được chân mình, vào nhà vệ sinh trước cả Lạc Thiên, đưa ra một hộp khăn giấy.
Nôn xong, Tăng Tử Kiều đón lấy, lau miệng rồi yếu ớt ngẳng đầu lên nhìn cô, nói gọn: “Cảm ơn”. Sau đó ra khỏi nhà vệ sinh như một hồn ma, “Tàn nhẫn? Tàn nhẫn...”, miệng không ngừng lẳm bẳm, xoa xoa cái trán bắt đầu cười khờ khạo, cười mãi.
Có một tích tắc, Giang Văn Khê tưởng mình hoa mắt, vì cô không chỉ nhìn thấy đôi vai gầy yếu của Tăng Tử Kiều run bần bật vì cười, mà còn nhìn thấy ánh sáng lóe lên trong mắt cô ấy, sau đó thứ khiến cô chú ý nhất là nơi khóe mắt phải phía trên của Tăng Tử Kiều, một con phượng hoàng sống động như thật, giống hình xăm nhưng lại không giống, mà giống như một vết sẹo.
“Tăng Tử Kiều, em làm loạn đủ chưa? Rốt cuộc em còn định điên đến bao giờ? Nói cho anh biết, em còn muốn gì nữa?” Lạc Thiên bước đến, khi tay vừa chạm vào Tăng Tử Kiều thì cô Tăng Tử Kiều đã ôm chặt lấy anh, gục lên người anh khóc nức nở thương tâm.
Lạc Thiên thở dài, những lời định mắng cô cũng thu lại ngay, đưa tay vỗ vỗ lưng cho cô, vừa giúp cô thở đều, vừa dịu dàng an ủi.
Giờ phút này, Giang Văn Khê cảm thấy cô giống như kẻ thừa thãi từ đâu xuất hiện trong không khí và chen vào giữa vậy. Cô rất hụt hẫng, chi thấy lồng ngực không ngừng co thắt, thắt đến mức gầ