Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341824
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.
ứ như thế mấy lần, cuối cùng anh vẫn buông tay. Ánh mắt vô tình liếc nhìn tủ dưới tìvi, điều khiển mà anh mang tới lần đầu khi đến nhà cô khiến anh bất giác thở phào, khẽ nói: “Muốn chơi Quyền Hoàng không? Anh bỗng muốn chơi với em”.
“Hả?” Vừa nghe đến “toàn vàng”, tai cô đỏ lên theo bản năng.
Anh và cô chính thức quen nhau chưa đến hai tháng, tuy Lý Nghiên thỉnh thoảng cũng dạy cô những bài học của “người lớn”, hào hứng không biết mệt mỏi là gì, “chi dẫn” cho cô bây giờ tình yêu fastfood của những người trưởng thành với nhau là như thế nào, nhưng chuyện này đối với cô thật sự quá nhanh, cô nhất thời không thể chấp nhận. Cô luôn cho rằng chuyện này chi có thể làm sau khi đã kết hôn.
Đúng lúc cô định từ chối chơi “toàn vàng” thì lại nghe anh mim cười: “Có sư phụ là anh ở đây thì bảo đảm em sẽ vượt thầy”.
Anh cười rạng rỡ như gió xuân!
Chết thật, hiện giờ cô không muốn chơi tí nào, nếu cậu cô biết cô ăn cơm trước kẻng thì nhất định sẽ đội mồ sống dậy mà bóp chết cô.
Tay cô vô thức túm chặt lấy cổ áo hé mở của anh, đôi mắt mở to hiện rõ vẻ căng thẳng, cô ngượng không dám mở lời từ chối, chi ra sức lắc đầu lia lịa.
Anh nhìn thấy thì cười to sảng khoái: “Yên tâm, em có đánh dở đến mấy, anh cũng không cười em đâu”. Anh đứng lên đi đến chỗ tìvi,
“Thực ra em rât thông minh, chỉ cần chuyên tâm học thì lên tay rất nhanh”.
Cô lại mở to mắt, thấy anh nhanh nhẹn lấy điều khiển ra thì máu toàn thân dồn hết lên mặt.
Mất mặt quá đi! Người ta chỉ muốn dạy cô chơi “Quyền Hoàng” vô cùng trong sáng, thế mà cô lại nghĩ ngợi bậy bạ, hóa ra kẻ nghĩ linh tinh là cô.
Chẳng trách Lý Nghiên cứ thích lảm nhảm với cô: “Tiềm thức đáng sợ”.
Ôi, nếu để anh biết những điều cô nghĩ, cô đúng là không còn mặt mũi nào gặp ai nữa.
Lạc Thiên cắm thiết bị game xong, quay sang nhìn cô đang mặt đỏ bừng bừng thì tỏ ra lo lắng: “Sao vậy? Mặt đỏ thế kia?”. Anh đưa tay sờ trán cô, không sốt!
“Ổ, không sao, có lẽ mùa xuân đến rồi, em thấy hơi nóng.” Cô hoảng loạn mượn cớ, tuyệt đối không thể để anh biết tư tưởng bậy bạ trong đầu cô được.
Hóa ra cô cũng nóng.
Lạc Thiên lặng lẽ ngồi xuồng, cánh tay rất tự nhiên vòng qua người cô, ôm cô vào lòng, tay anh đặt lên tay cô, thao tác trên điều khiển chơi game, nhẫn nại dạy cô cách sử dụng, bắt đầu thế nào, chọn nhân vật ra sao.
Khi nhìn một dãy nhân vật hoạt hình, sự chú ý của cô đã thay đổi.
“Chọn ba người”, anh nói.
Cô nhìn chằm chằm màn hình một lúc rồi nói: “Ồ, cái này, cái này, còn cái này nữa”.
Kyo Kusanagi? Iori Yagami? Benimaru Nikaido?
Anh nhướng mày, lần đầu chọn nhân vật cũng không tệ lắm, xem ra cô cũng có năng kiếu.
“Sao lại chọn ba người này?”, anh thuận miệng hỏi.
“Ồ, ba nhân vật nam này xem như khá đẹp trai trong các nhân vật đó”, cô hoàn toàn không ý thức rằng mặt ai kia phía sau đang sa sầm.
Anh không nói gì, sa sầm mặt bấm nút quay lại, chọn nhân vật từ đầu, lần này anh chọn ba cô gái. Tóm lại là anh không thích cô khen người con trai nào khác ngoài anh ra, cho dù là nhân vật hoạt hình trong game cũng không được.
Cô thắc mắc: “ủa? Đang chơi mà sao anh lại quay lại đổi người?”.
“Mấy người hồi nãy không hợp với em, dùng nhân vật nữ em lên tay nhanh hơn.”
“Ổ”, cô không hiểu, đương nhiên cũng không biết tâm tư của anh.
“Người đẹp cầm quạt này tên gì?”
“Mai Shiranui.”
“Còn người này?”
“Athena Asamiya.”
“A... A Thiên, em... em sắp không thở nổi...”, cho dù khờ khạo đến mấy, cô cũng nhận ra sự khác lạ của anh, trái tim đập cuồng loạn không thể kiểm soát, tay cô nắm chặt bộ điều khiển game.
Ti vi vang lên tiếng hét thảm bại cũng không thể khiến cô chú ý.
Cô dần dần quay lại, muốn nhìn xem anh đã xảy ra chuyện gì, chính lúc đó, anh ngẩng đầu lên, đôi môi nóng bỏng ngậm lấy môi cô mà không báo trước.
Không còn che giấu dục vọng đã cố kiềm nén bấy lâu, Lạc Thiên ngậm lấy đôi môi đỏ hé mở của cô, nhẹ nhàng xoay người cô lại, đối mặt với anh.
Đôi tay anh ôm chặt cô trong lòng, như muốn hòa tan cô vào cơ thể anh vậy, nụ hôn mỗi lúc một sâu.
Nụ hôn cuồng nhiệt quấn quýt khiến xung quanh như mờ nhòa đi, hai tay Giang Văn Khê vốn nắm chặt bộ điều khiển giờ đã buông ra, chuyển sang túm chặt lấy ngực áo của anh, rồi trong vô thức lại choàng qua cổ anh, cơ thể mềm nhũn như muốn hóa thành một hồ nước xuân.
Anh không giữ trọng tâm của hai người nữa mà thuận thế ôm cô từ từ ngã xuống sofa, một tay giữ chặt gáy cô, tay kia chậm rãi di chuyển trên cơ thể cô.
Nụ hôn dài mãnh liệt như khiến tâm hồn cả hai hòa vào nhau, những tiếng rên ri chìm trong tiếng game vẳng ra từ ti vi, tràn ngập cả phòng khách.
Dần dần anh không khống chế được bản thân, bàn tay chậm rãi luồn vào áo cô, áp lên da cô rồi từ từ đi lên, qua lớp áo ngực phủ lên ngực cô, khẽ khàng vuốt ve xoa nắn khiến cơ thể cô cứng đờ.
Anh buông tay ra, đổi sang ôm chặt lấy cô,lòng bàn tay vuôt ve dọc tấm lưng mềm mại nhẵn mịn của cô, môi và lưỡi không quên quấn lấy cô.
Một