Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1821 lượt.

eo đó là khai trương nhà hàng. Trong cuộc họp, phòng Kế hoạch đề ra phương án cụ thể về hoạt động khai trương, Lạc Thiên rất hài lòng.
Cuộc họp dài dẳng dặc hơn ba tiếng đồng hồ, khô khan, vô vị khiến người ta không thể chịu nổi cuối cùng đã kết thúc, mọi người thu dọn đồ đạc, lục tục rời đi.
Giang Văn Khê nhìn biên bản họp chỉ có mấy hàng chữ ít ỏi trên màn hình laptop mà cắn môi.
Chết thật, sao hôm nay cô không thể bình tình được, đã lâu rồi không phạm lỗi lầm như thế này, lát nữa ai kia đòi cô biên bản họp, e rằng lại một trận bão nữa kéo đến cho xem.
Cô không kiềm chế được, ánh mắt lại liếc nhìn gương mặt Lạc Thiên đang trò chuyện với Chủ tịch Giang, ở góc trái phía trên, mép môi anh vẫn còn dán miếng urgo buồn cười kia, nếu cô không đoán sai thì vết thương đó chăc chăn là do anh đánh nhau với người ta.
Tối qua, anh cuống cuồng bỏ đi như thế, là đánh nhau với người khác sao?
Khi cô còn đang ngẩn ngơ thì một bóng đen tiến lại, sau đó màu đỏ hồng rực rỡ xuất hiện trong tầm mắt.
Cô giật mình, ngước lên nhìn người đàn ông đó, chỉ thấy anh liếc nhìn biên bản họp đáng thương trên màn hình, hơi nhíu mày, môi mím lại, gương mặt tỏ vẻ bất mãn, sau đó giọng nói lãnh đạm vang lên: “Trước khi tan sở, anh muốn thấy biên bản họp hoàn chinh”.
Ngụ ý là, cô không làm được thì khỏi về nhà.
“Vâng”, cô đáp lại ngắn gọn, mắt vẫn nhìn chằm chằm miếng dán urgo trên mặt anh.
Có chút bất cần, hình như bây giờ cô càng lúc càng to gan, ỷ vào chị Nghiêm vốn không bao giờ biết sợ là gì, lại thêm trải qua đợt “tập huấn” ma quỷ mấy tháng nay của ai kia, cô đã bắt đầu không còn nhút nhát e sợ nữa.
Cô cúi đầu dọn dẹp đồ đạc, lúc ngước lên thì thấy trong phòng họp chỉ còn lại hai người họ.
Khi anh sắp bước ra khỏi cửa, cô không kìm được hỏi: “Anh không sao chứ? Trên người còn vết thương nào không?”.
Nghe cô hỏi, Lạc Thiên ngẳn người quay đầu nhìn cô, một lúc sau, mặt anh dịu lại, nói khẽ: “Không sao”, vết thương bé tí này có đáng là gì.
“Tan sở rồi đến chỗ em, em bôi thuốc cho anh nhé”, cô ôm laptop đi ngang qua anh, ngước lên nhìn miếng dán OK kia, cười tủm tìm, “Anh dán cái đồ chơi đó nhìn ngố lắm, lại thêm cái cà vạt này, muốn người ta không cười cũng khó”.
Khóe môi anh hơi giật giật, gân xanh trên trán hằn lên.
Câu trước thì dịu dàng đến mức làm người ta lâng lâng như ở trên thiên đường, câu sau thì chết tiệt... khiến người ta phát điên lên!
Cô nàng đáng ghét này, từ bao giờ cũng học cách mỉm cười chế giễu người khác như Nghiêm Tố chứ? Ngố lắm sao? Tiện tay dán miếng OK lên mặt, còn hơn là bôi thuốc xanh xanh đỏ đỏ hoặc để trần vết thương vào công ty hù dọa người khác chứ. Còn nữa, cà vạt màu hồng mà chi có mấy tên nhóc hai mươi mấy tuổi đầu mới thắt là do cô chọn mà. Trách anh hôm qua bỏ rơi cô giữa đường nên hôm nay cố tình sỉ nhục anh chứ gì?
Không hiểu vì sao, rõ ràng vì lo cho vết thương của anh, nhưng vì hôm qua và hôm nay, còn lúc nãy nữa, dáng vẻ thờ ơ của anh khiến cô rất tức tối, thậm chí cô còn có suy nghĩ phải chọc tức anh.
Thấy mục đích của mình đã đạt được, Giang Văn Khê mim cười thỏa mãn đi ngang qua anh, rời khỏi phòng họp.
Lạc Thiên nắm chặt tay, theo sau cô nàng cười rất đáng ghét kia, lần đầu tiên trong đời tức tối mà vẫn phải kìm nén.
Về đến văn phòng, Lạc Thiên nhìn thấy bức thư gửi từ thành phố S đặt trên bàn.
Khi ba chữ “Phương Tử Hạ” đập vào mắt, đôi lông mày của anh càng nhíu chặt, cầm bức thư lên, xé ra, là một tấm thiệp mời tinh xảo đẹp đẽ.
Ánh mắt chỉ liếc qua là đã hiểu ý nghĩa của lời mời đột ngột đó.
Một buổi liên hoan mười một năm tốt nghiệp cấp ba, năm ngoái là mười năm, anh chưa từng tham dự. Nay Phương Tử Hạ và vợ về nước, tổ chức buổi liên hoan tốt nghiệp cấp ba này, người anh em tốt năm nào của họ là anh nếu từ chối thì có nghĩa là gì? Con rùa rụt cổ?
Anh cười lạnh lẽo vò chặt tấm thiệp trong tay, ném nó vào sọt rác bên cạnh.
Tình anh em năm nào, mười năm trước đã cắt đứt sạch sẽ.
Thành phố S, ngoài cô nhi viện đã nuôi anh lớn lên, tất cả đều không liên quan gì đến anh cả.
Tiếng chuông báo hiệu tan sở vang lên, Giang Văn Khê đã hoàn thành thuận lợi biên bản cuộc họp.
Cô khẽ gõ cửa văn phòng Lạc Thiên, đến khi bên trong vẳng ra tiếng “vào đi”, cô mới đẩy cửa bước vào.
Lạc Thiên ngồi dựa ghế, quay lưng lại bàn, cô không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ nhẹ nhàng đặt biên bản họp lên bàn làm việc của anh.
“Tổng giám đốc Lạc, biên bản họp đặt trên bàn của anh”, cô nhỏ giọng.
“Anh còn đang tính xem đến bao giờ em mới có thể giao biên bản? Bây giờ xem ra tiến bộ hơn trước nhiều.” Lạc Thiên ngồi trên ghế xoay, quay lại, nhìn cô chăm chú, “Sau này cho dù xảy ra chuyện gì, trong cuộc họp tuyệt đối không được có sai sót”. Giọng anh tuy có vẻ trách móc nhưng cũng cực kỳ dịu dàng.
“Vâng”, cô cụp mắt xuống, “Vậy em ra ngoài trước”.
“Lát nữa cùng về”.
“Vâng”, cô quay người ra ngoài.
Tan sở rồi, ngồi trong xe, Giang Vãn Khê cảm thấy ban nãy trong văn phòng, hình như tâm trạng Lạc Thiên không tốt lắm, đôi mắt rất đ


Disneyland 1972 Love the old s