Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.

ăn Khê, cô cởi dây an toàn, xuống xe, nói khẽ: “Không sao, em tự về được”.
Lạc Thiên kéo mạnh cô lại trước khỉ cô chui vào xe, xót xa hôn lên môi cô một cái: “Xin lỗi, tối nay thực sự quá tệ hại, hôm khác sẽ kể em nghe chuyện của Tử Kiều”.
Giang Văn Khê không ngờ anh lại hôn cô trước mặt tài xế taxi, hai má ửng hồng, gật đầu rồi chui vào xe với một trái tim đang đập cuồng loạn.
Chiếc xe lăn bánh, cô quay lại, thấy anh ngồi thật nhanh vào xe, rất gấp, chiếc xe lao đi như gió cuốn, nhanh chóng mất hút khỏi tầm mắt cô.
Về đến nhà, cô nhìn chằm chằm túi quà một lúc lâu, cuối cùng vẫn mở ra, một vòng tay tinh xảo hiện ra. Đính trên đó là một con bướm bằng pha lê xanh sáng lấp lánh, dưới ánh đèn phản chiếu, cô như trông thấy bướm Nữ Thần Ánh Sáng mà bố mẹ cô mong đợi nhất.
Cô mỉm môi, tự giễu minh lại tưởng những lời khách sáo của người Tăng Tử Kiều là thật.
Nhún vai, cô mang bức thư vào bên trong, đứng trước bàn làm việc của Lạc Thiên rồi lại ngẳn ngơ.
Rốt cuộc anh đi đâu? Tại sao đến giờ vẫn chưa xuất hiện? Cô nhớ tối qua khi anh nghe điện thoại, vẻ mặt rất phẫn nộ, điện thoại chắc là Tăng Tử Kiều bỏ quên, người ở đầu dây bên kia có quan hệ gì với Tăng Tử Kiều?
Thở dài, cô ra khỏi văn phòng của anh.
Trong đầu cô cứ luẳn quẳn những câu hỏi đó, ngay cả khi Nghiêm Tố đứng trước mặt cô, cô cũng không nhận ra.
Nghiêm Tố thấy cô như người mất hồn thì nhướn môi, gõ gõ bàn cô: “Chuẩn bị họp rồi, mọi thứ xong hết chưa?”.
“A?” cô giật mình, thấy ánh mắt đang cười của Nghiêm Tố, thấy xấu hổ, vội nói: “Ồ, xong rồi ạ”. Cô đưa tài liệu đã chuẳn bị xong cho Nghiêm Tố, chải phần tóc xõa xuống hai bên má để che giấu tâm trạng, “Chị giúp em mang bút điện đến phòng họp nhé, em đi vệ sinh một lát rồi sẽ đến ngay”. Nói xong không đợi Nghiêm Tố cười minh, cô đã rời khỏi văn phòng như chạy trốn.
Trong nhà vệ sinh, Giang Văn Khê nhìn gương chải lại tóc rồi chỉnh lại quần áo, đến khi có hai đồng nghiệp nữ bước vào, cô mới mỉm cười gật đầu, định ra ngoài.
Tuy Lạc Thiên từng bế cô vào công ty khiến các đồng nghiệp bàn tán xì xào, về sau không biết ai lại đồn Tổng giám đốc Lạc sở dĩ làm thế là vì “báo đáp ân nhân”, cảm ơn cô đã kịp thời đưa anh vào bệnh viện. Huống hồ một khi đã vào công ty, cô cũng rất tự giác xem mình là cấp dưới của anh chứ không phải là bạn gái, trước mặt mọi người, cung kính gọi anh là “Tổng giám đốc Lạc”, lại thêm cung cách làm việc khiêm tốn, chưa bao giờ liếc mắt đưa tình, nũng nịu hoặc có động tác thân mật nào đó với anh ở nơi công cộng, cho dù ở riêng với anh trong văn phòng cũng chưa bao giờ. Vì thế mà đồng nghiệp cũng xem cô là trợ lý Giang, chỉ thế mà thôi, thậm chí còn có những đồng nghiệp hay chuyện kéo cô ra một góc thăm dò về những tin tức vặt vãnh của Tổng giám đốc Lạc, nhưng bao giờ cô cũng kinh ngạc nhận ra, hóa ra còn có bao nhiểu việc liên quan đến anh mà cô lại không hề hay biết.
Chưa kịp ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã nghe tiếng trò chuyện của hai cô đồng nghiệp.
“Này? Nhìn thấy cà vạt của Tổng giám đốc Lạc hôm nay chưa? Màu đỏ hồng đấy.”
“Anh ấy vừa vào công ty là tôi đã nhìn thấy, tôi vào Giang Hàng ba năm nay, lần đầu tiên thấy anh ấy thắt cà vạt màu đỏ, đúng là đẹp thật.”
“Cậu nói xem có phải Tống giám đốc Lạc đang yêu không?” “Có thể, từ cuối năm ngoái đã thấy anh ấy khác lạ rồi, trước kia lúc nào mặt cũng lạnh tanh, bây giờ gặp ai cũng cười, mặt mày tươi tắn lắm.”
“Liệu có phải là cô gái chơi piano ở K.O không?”
“Chưa biết chừng, trai tài gái sắc, hai người đó xứng đôi lắm.”
“Nhưng tớ nghe nói cô gái đó đã kết hôn rồi.”
“Đã kết hôn thì cũng có thể biến thành chưa kết hôn.:
“Cũng phải, đúng là chưa thấy Tổng giám đốc Lạc đối xử với ai tốt như với cô ta.”
Giang Văn Khê gần như ra khỏi nhà vệ sinh bằng tốc độ rùa bò, cuộc đối thoại của hai cô nàng kia bay đến tai cô không sót một chữ.
Ban đầu cô rất sửng sốt, anh đến công ty rồi, còn thắt cà vạt cô tặng, nhưng sau đó cô lại thấy trong lòng có một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ.
Hóa ra không chỉ mình cô cảm thấy quan hệ mờ ám giữa anh và Tăng Tử Kiều.
Haizzz, tối qua anh chẳng đã nói rằng không như cô nghĩ đó sao? Nếu không phải có cuộc điện thoại kỳ quặc kia, chuyện liên quan đến anh và Tăng Tử Kiều đã được giải thích rõ rồi, hơn nữa hôm nay còn thắt cà vạt cô tặng, cô còn băn khoăn nỗi gì.
Thở dài một hơi, cô điều chỉnh lại tâm trạng rồi tiến về phòng họp.
Vào bước vào phòng họp, chân cô khựng lại, ánh mắt khóa chặt vào người đàn ông thắt cà vạt đỏ hồng kia, vẻ mặt bàng hoàng.
Cô chắc chắn một trăm phần trăm rằng mắt cô không bị tật, nhưng cô lại nghi ngờ mình hoa mắt, trên má trái của anh dán một miếng urgo phải không? Còn khóe môi anh hình như hoi sưng đỏ...
Do trong phòng họp đông người ồn ào, cô không dám nhìn Lạc Thiên lâu, cúi xuống che giấu vẻ nghi ngờ trong lòng, cụp mắt, cô bước nhanh đến chỗ ngồi.
Hạng mục siêu thị cải tạo thành nhà hàng đã bước vào giai đoạn trang trí nội thất, hơn tháng nữa thì công trình kéo dài hơn nửa năm nay sẽ hoàn thành, tiếp th