Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1124 lượt.
tôi đột nhiên mỉm cười.
Tôi chợt nhận ra rằng, trong thành phố này, tôi không có cha mẹ, không có người thân, không có bạn trai và cũng chẳng muốn làm phiền đến hạnh phúc của người khác.
Tôi không ngăn được việc tự chế giễu chính bản thân mình. Thật là một đêm Giáng sinh đau khổ, tôi khẽ mỉm cười. Nước mắt vừa bắt đầu trực trào ra trên khóe mắt, đã bị tôi ngoan cố kìm lại.
Đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại lại vang lên một cách gấp gáp.
Từng hồi một không ngừng nghỉ. Lúc này tôi vừa đau lòng vừa tức giận, trong lòng đã định sẽ không tha thứ cho Trình Chân. Tôi mở điện thoại rồi quát to: “ Trình Chân, nếu em muốn xin lỗi chị cũng không nhận đâu”.
Đầu bên kia không có tiếng trả lời.
“Trình Chân, nói đi”.
Thời gian chầm chậm trôi qua trong cảm giác chờ đợi nặng nề.
Im lặng giây lát, đầu bên kia vang lên tiếng hỏi: “Có phải đã làm cậu thất vọng rồi không?”. Thì ra người gọi là Lâm Nguyên Nhất.
Sự chờ đợi trong lòng tôi bỗng chốc được thay bằng sự thất vọng ghê gớm, tôi chẳng còn cách nào đành ngoan cố, lau hàng nước mắt đang không ngừng rơi xuống, siết chặt lấy chiếc điện thoại và hỏi: “Có việc gì thế?”
Cậu ấy nói: “Mình gọi điện thoại để bảo với cậu, không qua đây chơi quả thật đáng tiếc. Bọn mình mua rất nhiều quà tặng, đang chuẩn bị phát đây”.
Tôi ngẩng mặt nhìn bầu trời đêm, lúc này tuyết đã ngừng rơi, loáng thoáng bên tai tiếng nói trong điện thoại bị tiếng pháo hoa làm đứt quãng.
Tôi thở dài rồi nói: “Cậu muốn gọi điện để nói với mình chuyện này à?”
Máy bên kia bắt đầu nghe thấy tiếng pháo nổ đì đùng, nhưng cũng không che giấu được âm thanh ấm áp trong câu nói của Lâm Nguyên Nhất.
“Và…mình muốn gặp cậu”.
Lúc này, lời nói dịu dàng của Lâm Nguyên Nhất đã chạm đến trái tim giá lạnh của tôi, những giọt nước mắt lại bắt đầu rơi như thể đang muốn trêu tức tôi. Có lẽ trái tim giá lạnh này đang cần được sưởi ấm, tôi nhắm nghiền mắt nghĩ ngợi: Hoặc là tôi có thể thử đi ra ngoài xem sao.
Hít một hơi thật sâu, tôi hỏi: “Các cậu đang ở đâu?”
Đầu bên kia vang lên tiếng cười: “Vẫn đang ở quán bar, cậu có muốn qua đây chơi không?”
Đêm đã khuya như vậy, tôi rốt cuộc cũng không thể chống đỡ lại với sự cô đơn, đành quay về với đám người đang tụ tập ồn ã đó.
“Được, mình sẽ đến ngay”. Lau khô nước mắt, tôi quay đầu rời xa quảng trường tràn ngập sự đau khổ này.
Vẫn là sảnh Karaoke khi tôi rời đi. Khi tôi đẩy cửa bước vào, đã nhìn thấy Liễu Đình hào hứng quay trở về chỗ ngay sau khi vừa hát xong, nhìn thấy tôi mặt cậu ấy lộ rõ sự ngạc nhiên: “Tiểu Vi?”
Tôi gật gật đầu, nhìn một lúc trong phòng cũng không thấy bóng dáng của Lâm Nguyên Nhất, tôi quay sang hỏi Liễu Đình: “Lâm Nguyên Nhất đâu?”
“Cậu ấy vừa đi ra ngoài mua đồ”. Vừa nói Liễu Đình vừa nhìn tôi với vẻ khó hiểu: “Kì lạ, không phải hôm nay cậu có hẹn sao, sao lại quay về?”
Tôi cảm thấy khó có thể giải thích ngắn gọn trong một câu nên chỉ thở dài: “Mình bị cho leo cây rồi”.
Liễu Đình tiến đến gần tôi, tò mò hỏi: “Thật quá đáng, ai để cậu phải leo cây vậy? Mình sẽ giúp cậu dạy cho hắn ta một bài học”.
“Không cần đâu”. Tôi lắc lắc đầu, cũng là do tôi tự suy diễn, cho rằng Trình Chân thích mình, cho dù khi đứng dưới cây thông Noel nghe mọi người đồng thanh đếm ngược, trong lòng tôi vẫn mong chờ cậu ấy có thể xuất hiện trong những thời khắc cuối cùng. Cho đến khi nghe điện thoại của Lâm Nguyên Nhất, tôi mới chợt bừng tỉnh, hi vọng liền biến thành nỗi thất vọng, trong lòng lại đau khổ như thế này.
Liễu Đình lo lắng hỏi tôi: “Thật là không sao chứ? Trông cậu có vẻ buồn quá”.
Tôi miễn cưỡng nở một nụ cười: “Bỏ đi, không còn ý nghĩa gì nữa rồi”.
Có thể tôi đã thực sự thích Trình Chân, thích những ngón tay mảnh khảnh nhưng rắn rỏi ấy, thích ánh mắt ấm áp của cậu ấy khi nhìn tôi. Mỗi một cử chỉ của cậu ấy, mỗi một nụ cười đều in sâu vào tâm trí tôi.
Nhưng nắm trong tay một thứ tìm cảm xa vời hóa ra lại khó khăn như vậy, cảm giác này thật mệt mỏi quá, từ bỏ nó đi còn tốt hơn là để tâm trí cứ lơ lửng như vậy.
Tiếng nhạc chát chúa dội vào làm lồng ngực tôi trở nên khó chịu, ánh đèn nhấp nháy mờ ảo. Tôi cảm thấy chóng mặt, nên đã đến ghé vào sát tai Liễu Đình: “Chỗ này ồn quá, mình ra ngoài hít thở không khí chút đây”.
Liễu Đình gật gật đầu: “Mình sẽ đi cùng cậu”.
Từ trong phòng nhảy bước ra, chúng tôi đi đến bên ngoài cửa lớn của quán bar, Liễu Đình đột nhiên hỏi tôi: “Cậu thật sự không định suy nghĩ đến chuyện Lâm Nguyên Nhất sao?”
Trong tiền sảnh lớn vang lên một tiếng nhạc êm dịu, ánh đèn từ phía trong soi rọi khuôn mặt tôi, lúc mờ lúc tỏ. Tôi nói: “Mình không ghét cậu ấy, chỉ là cảm thấy cậu ấy hơi phức tạp”, vì thế mà lần nào cậu ấy cũng nhìn thấu tâm can tôi.
Nụ hôn với tôi lần đó, ánh mắt cậu ấy đã không thể che giấu được sự cô đơn và đau khổ, khiến tôi lờ mờ hiểu rằng, Lâm Nguyên Nhất kỳ thật chưa bao giờ quên được Lý Giai. Bị phản bội trong chuyện tình cảm đối với cậu ấy có lẽ là một điều không dễ chấp nhận, vì thế khi đối diện với Lý Giai, mới trở nên lạnh nhạt và