Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1119 lượt.

ng hỏi Trình Chân: “Sao cậu lại ở đây?”
Trình Chân trầm ngâm đáp lại: “Tôi theo đám thanh niên côn đồ này được một lcus rồi, cũng may còn đánh lại được chúng”.
Tôi sải bước tiến đến phía Trình Chân: “Đã đi theo chúng một lúc như vậy sao không sớm ra mặt, cậu cứ đứng như vậy nhìn chúng tôi bị mấy tên côn đồ đấy ức hiếp sao?”
Trình Chân nhíu mày nói: “Em lo chúng phát hiện nên giữ khoảng cách với chúng, đến khi phát hiện có điều không ổn thì mọi chuyện đã như vậy rồi, xin lỗi”.
Lấy lý do gì vậy, tôi nhìn thẳng Trình Chân, hét lớn: “Xin lỗi? Chỉ cần một câu xin lỗi đơn giản là đủ sao? Một câu xin lỗi liệu có giải quyết vấn đề không?”
Lâm Nguyên Nhất tiến lại gần tôi, giữ tay tôi lại rồi hỏi: “Tiểu Vi, cậu không sao chứ?”. Trong lòng tôi thoáng chút bất ngờ, mơ hồ cảm thấy hành động của cậu ấy vượt quá sự thân thiết thông thường nên tôi khẽ rút tay ra.
Trình Chân nhìn thấy Lâm Nguyên Nhất kéo tay tôi, khựng lại giây lát rồi ngay lập tức kéo tôi về phía cậu ấy, trong ánh mắt Trình Chân như phát ra những tia lửa nhằm thẳng vào Lâm Nguyên Nhất.
Trình Chân cười nhạt, chỉ vào Lâm Nguyên Nhất rồi quay sang hỏi tôi: “Chị thích anh ta phải không? Thích đến mức bị anh ta hại chết cũng không có ý nghĩa gì phải không?”
Những lời nói của Trình Chân khiến cho Lâm Nguyên Nhất, người từ đầu giờ vẫn luôn im lặng, không thể kiềm chế được sự tức giận.
Trình Chân tiến lại gần Lâm Nguyên Nhất nói: “Bây giờ tôi thật sự thấy rất hối hận, trước đây tôi không muốn ép Tiểu Vi, muốn chị ấy dần dần hiểu rõ được tình cảm của mình, để chị ấy tự lựa chọn, nhưng bây giờ… Anh căn bản không có tư cách để đấu với tôi”. Cậu ấy nói rồi đưa tay về phía tôi, thấp giọng nói, “Tiểu Vi, em thích chị, vì thế, em tuyệt đối sẽ không bao giờ từ bỏ chị”.
Tôi sững người nhìn Trình Chân, trong lòng cảm thấy nhói đau. Cả người như đang ở trong mơ.
Tôi cười khổ sở, lắc đầu với Trình Chân: “Người không giữ lời hứa là em, rõ ràng đã hẹn với chị rồi, lại còn ở bên cạnh người con gái khác, em có tư cách gì xía vào chuyện của chị”.
Nói xong, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng đau đớn, cảm giác cay đắng, xót xa bao trùm lấy tôi. Chỉ cần tôi ngẩng đầu lên nhìn đôi mắt lấp lánh như những vì sao của Trình Chân, tôi sẽ không thể kìm được mà rơi nước mắt. Tôi cúi đầu, kéo kéo vạt áo Lâm Nguyên Nhất, khẽ nói: “Bây giờ đầu mình đang rối bời, không thể cho cậu bất cứ câu trả lời nào cả, nhưng bây giờ mình có thể xin cậu một điều được không, đưa mình đi khỏi đây!”






Lâm Nguyên Nhất nhìn tôi, không hề do dự, lập tức gật đầu, nói, “Được!”
Trình Chân đưa tay ra, định giữ lấy tôi, nhưng Lâm Nguyên Nhất đã nhanh hơn một bước, chặn lại trước mặt Trình Chân, nói, “Bây giờ Tiểu Vi không muốn gặp cậu, tôi đưa cô ấy về trường.” Lâm Nguyên Nhất dùng tay ôm lấy vai tôi, nhìn thẳng vào Trình Chân. Trong giây phút hai người ấy đối mặt nhau, khuôn mặt Trình Chân lập tức lạnh lùng trở lại, “Rốt cuộc anh muốn gì?”. Giọng nói cậu ấy thấp trầm, căng thẳng một cách khác thường.
Anh chàng đội trưởng nhìn mấy người trước mặt, bối rối hỏi một câu, “Trình Chân, em làm gì thế hả, không phải em nói Lý Vi là chị của em sao? Sao càng nhìn anh lại càng thấy không hiểu gì cả?”
“Trật tự đi!” Liễu Đình hét lên một câu, trừng mắt nhìn đội trưởng, “Trình Chân là em họ em, em mới là chị của nó, không hiểu thì đừng nói lung tung!”
Đội trưởng lại quay ra nhìn ba người đang căng thẳng trước mặt, dường như đã hiểu ra được điều gì đó nên không nói nữa.
Lâm Nguyên Nhất không nói gì, nắm chặt lấy tay tôi, đưa tôi rời khỏi nơi đó.
Trên đường trở về, Lâm Nguyên Nhất vẫn nắm chặt tay tôi, không hề buông ra, tôi dừng lại gọi cậu ấy, “Lâm Nguyên Nhất”.
Lâm Nguyên Nhất đứng lại, quay đầu sang nhìn tôi hỏi, “Sao thế?”
Tuy trong lòng tôi thấy rất cảm kích việc Lâm Nguyên Nhất đã đưa tôi đi nhưng chỉ là cảm kích mà thôi, không hề có bất kỳ cảm xúc ấm áp nào khác, điều này, trong lòng tôi cảm nhận thấy rất rõ. Tôi rút tay lại, nói: “Cảm ơn cậu lúc nãy đã giúp mình”
Lâm Nguyên Nhất cười cười, hỏi “Bây giờ cậu sẵn sàng chấp nhận mình rồi chứ?” Cậu ấy nói rồi lại nắm lấy tay tôi.
Tôi ngạc nghiên, cúi đầu nói, “Mình không có ý đấy, cậu hiểu nhầm rồi. Lúc nãy mình bị Trình Chân làm cho tức giận quá thôi”. Tôi nhẹ nhàng né tránh bàn tay của Lâm Nguyên Nhất.
Lâm Nguyên Nhất nhìn vẻ phòng bị của tôi, lắc đầu nói, “Cậu nghĩ mình sẽ thừa nước đục thả câu sao? Trong mắt cậu mình là người tồi tệ đến thế cơ à?”
Trong lúc ruột gan rối bời, tôi chỉ cảm thấy ánh đèn đường chiếu thẳng xuống đỉnh đầu làm tôi choáng váng mặt mày.
“Nếu nói mình giúp cậu thực sự là vì có mục đích, thì đó chính là…”, cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi, “Mình không muốn cậu và Trình Chân ở bên nhau, mình muốn cậu làm bạn gái của mình”.
Tôi ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì, nhìn cậu ấy, bị cậu ấy chăm chăm nhìn lại, tôi không có cách nào phản ứng lại, đành quay mặt đi chỗ khác, hỏi: “Mình có gì tốt cơ chứ?”
Trình Chân lúc nào cũ