Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1114 lượt.
ậu ấy không hề động đậy, nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt hơi nheo lại, lúc tôi vừa định mở miệng thì cậu ấy đột nhiên cúi đầu nói gì đó với Hạ Tử Dĩnh, tỏ vẻ rất thân mật, sau đó lại cùng cười đùa với đám người bên cạnh.
Hạ Tử Dĩnh ngồi cạnh cậu ấy, mỉm cười nói: “Mình và chị Tiểu Vi cùng đến đấy, không ngờ phải không?”
Trình Chân hơi liếc mắt nhìn tôi. hỏi: “Sao chị lại đến đây?”. Giọng nói lạnh lùng ấy xua tan hết tất cả sức lực của tôi.
Tôi đứng lại, dường như đang kháng cự lại điều gì đấy, một khoảng cách không xa cũng không gần, đưa một hộp quà màu vàng về phía cậu ấy: “Đây là quà sinh nhật mà lúc trước chị chuẩn bị cho em, hi vọng vẫn chưa muộn, chúc mừng sinh nhật”. Tôi mím chặt môi, cầm chiếc cốc lên, nở một nụ cười nói, “Mọi người chơi vui vẻ nhé, chị có hẹn, đi trước đây”.
Tôi nghĩ hay là thôi vậy, tôi và Trình Chân ở cạnh nhau hầu như đều cãi nhau, tuy ngoài miệng không nói ra, nhưng mỗi lần như vậy, thái độ cứng rắn của cậu ấy lại làm tôi đau lòng. Ở lại đây, nhìn Trình Chân và người con gái khác quấn quýt bên nhau, tôi dứt khoát quay người đi khỏi còn hơn.
“Đợi đã”. Trình Chân tự nhiên hét lên gọi tôi.
Tôi đứng lại, nhưng không hề quay đầu, sau đó nghe thấy cậu ấy lạnh nhạt hỏi: “Người chị hẹn có phải là Lâm Nguyên Nhất không?”
Một lúc lâu sau, tôi hít một hơi sâu, quay đâu lại nhìn cậu ây, cười hỏi lại: “Vậy thì đã sao?”
Nhìn cái vẻ dương dương tự đắc, khả năng giao tiếp với đủ các kiểu người khác nhau của Trình Chân, tôi phát hiện ra, bảy năm không phải là quá dài nhưng cũng đủ để tôi thấy được sự thay đổi giữa hai chúng tôi. Cậu ấy không còn là tên nhóc suốt ngày nói những lời cay độc với tôi, và tôi cũng không còn là con bé ngốc nghếch chỉ biết nhượng bộ nữa rồi.
Đặt cái cốc xuống, tôi nói với Liễu Đình: “Nhớ ra có chút việc, mình quay về trường trước đây”. Tôi quay người, đẩy cửa đi ra.
Đi ra khỏi nhà hàng, tôi gọi một chiếc taxi, đi thẳng về trường. Tôi không muốn tâm trạng của mình lại bị Trình Chân làm ảnh hưởng. Tôi cố gắng chạy trốn, tránh xa cái nơi ồn ào ấy, hi vọng khu vườn trường rộng rãi có thể giúp tôi bình tâm trở lại.
Vội vàng rời khỏi căn phòng ồn ào ấy, tôi quay về với vườn trường yên tĩnh, nhưng tâm trạng vẫn không khá lên được. Tôi trốn trên sân thượng của trường.
Ánh mặt trời lúc này thật đẹp, cho dù bây giờ đã là buổi chiều mùa đông, nhưng ánh nắng vẫn thật ấm áp, cũng giống như nụ cười của Trình Chân vậy.
Nhưng nụ cười ấy bây giờ đâ thuộc về người con gái tên là Hạ Tử Dĩnh. Lúc nhìn rõ được vẻ mặt hạnh phúc của Hạ Tử Dĩnh, tôi thậm chí đã bẳt đầu hoài nghi, liệu việc tôi đến bữa tiệc sinh nhật của Trình Chân, có phải là đúng đắn? Buổi tiệc ngày hôm nay khiến tôi nhận thức rõ ràng rằng, giữa tôi và Trình Chân, ngoài tính cách ra, các mặt như sở thích, bạn bè đều có sự khác biệt quá lớn. Hai con người như vậy liệu có thể ở bên nhau?
Tôi không biết làm thế nào để thoát ra khỏi được tâm trạng chán nản lúc này, thậm chí, ngay cả bên cạnh tôi có sự xuất hiện cùa một người nữa, tôi cũng không hề hay biết. Tôi quay đầu sang nhìn, người đứng bên cạnh tôi chính là Lâm Nguyên Nhất. Cậu ấy nói với tôi bằng giọng điệu gần gũi, thân thiết: “Ngẩn ngơ gì vậy? Gió thổi mạnh quá, cẩn thận bị cảm đấy”.
Nói rồi, Lâm Nguyên Nhất tiến về phía tôi, giơ chân trèo ra, ngồi xuống ngay chỗ mép sân thượng.
Buổi chiều ngày cuối tuần, nhìn xuống ngôi trường có lịch sử lâu đời ở phía dưới, rộng lớn và trống trải, cũng giống như tâm trạng của tôi lúc này đây.
Tôi cũng muốn ngồi trên mép sân thượng, nhưng tôi lại đang mặc một chiếc váy dài qua đầu gối, không tiện trèo qua đó, chỉ có thể đứng nhìn khuôn mặt của Lâm Nguyên Nhất. Tôi luôn không thể hiểu được người con trai ấy đang nghĩ những gì.
“Cậu không đến dự tiệc sinh nhật Trình Chân à?”
Sao cậu ấy lại biết được? Tôi nghi hoặc nhìn cậu ấy. Lâm Nguyên Nhất cười cười nói: “Đội trưởng đội bóng rổ trường Nhất Trung sáng nay gọi cho mình hỏi xem có đi không, mình còn tưởng cậu sẽ đi cơ, không ngờ cậu lại ở đây”.
“Mình có đến, nhưng chỗ đấy không hợp với mình. Cậu cũng hay đến đây à?”. Tôi chỉ sân thượng, chuyển sang chủ đề khác.
“Thỉnh thoảng thôi, nhưng vừa nãy, lúc đi qua chỗ cầu vượt đối diện, mình nhìn thấy phía bên này có một người đang ngây người ra, dáng người rất giống cậu, không ngờ đúng là cậu thật”.
Tôi cười cười nói: “Cách bắt chuyện của cậu đúng là muôn đời không đổi, lần trước ở cồng trường cậu cũng nói như vậy”.
Lâm Nguyên Nhất cũng cười nói: “Minh nói rồi mà, đối với người con gái mà mình thích, mình sẽ rất đế ý đến cô ấy”.
Ánh mắt Lâm Nguyên Nhất hướng về chỗ cầu vượt ở phía xa, tôi cũng theo ánh mắt của cậu ấy mà nhìn về phía ấy, dùng tay chống lên sàn xi măng của sân thượng định vịn lên thử, nhưng không được. Tôi có chút nản lòng, biết trước thế này tôi đã không mặc váy làm gì. Lâm Nguyên Nhất nhìn tôi một cái, rồi đưa tay về phía tôi.
Một cơn gió tràn qua, nhẹ nhàng thổi bay tóc tôi, xõa xuống mắt mát rượi. Lâm Nguyên Nhất trầm ngâm nhìn tôi một cách chăm chú. Cậu ấ