Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341104
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1104 lượt.
m thấy mình có chút ghen tỵ với cô ấy. Cảm giác này, làm tôi thấy chán nản.
Sao cô ấy lại biết tôi? Tôi chưa kịp nói gì thì Hạ Tử Dĩnh đã nhìn thẳng vào mắt tôi, bất ngờ hỏi, “Chị là bạn gái của Trình Chân phải không?”
Nếu là người khác đột ngọt hỏi tôi câu này, có lẽ sẽ khiến tôi cảm thấy khó chịu, nhưng người con gái trước mặt, lại khiến tôi không thể tức giận nổi. Tôi bị câu hỏi ấy làm cho bất ngờ, ngẩn người một lúc, mới ngượng ngùng nói, “Không phải, tôi và cậu ấy, có lẽ là…”. Tôi vuốt vuốt tóc, muốn tìm một từ nào đó để miêu tả mối quan hệ của tôi và Trình Chân nhưng lại không biết phải nói như thế nào.
Hạ Tử Dĩnh như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, khẽ nói: “Đêm Noel, em đứng đằng sau cậu ấy, nhìn thấy cậu ấy vì chị mà đánh nhau...”
Tôi nhìn chăm chú Hạ Tử Dĩnh, ánh mắt cô ấy có chút thất vọng, biết cô ấy nhất định đang hiểu nhầm mối quan hệ của tôi và Trình Chân. Tôi lắc đầu giải thích, “Chuyện ngày hôm ấy không như em nghĩ đâu”
Hạ Tử Dĩnh hỏi tôi với vẻ nghi hoặc: “Nhưng tối hôm ấy, em hẹn cậu ấy ra ngoài, thì cậu ấy nói…”
Tôi quả thực không muốn nhớ lại cái buổi tối không vui vẻ gì ấy nữa, ngắt lời Hạ Tử Dĩnh nói, “Chị và Trình Chân, giống như … chị gái và em trai. Em có hiểu không?” Chính miệng mình nói ra nhũng từ lạ lẫm ấy, trong lòng tôi không kiềm được mà cảm thấy bối rối. Cảm giác này ùa đến một cách mãnh liệt, nhưng chưa kịp cảm nhận rõ ràng thì nó đã nhanh chóng tan biến.
“Thì ra là vậy” khuôn mặt Hạ Tử Dĩnh đã thoải mái hơn, mỉm cười, “Thật là ngại quá, em hiểu lầm hai người rồi.”
Sau đó Hạ Tử Dĩnh nghe điện thoại, hình như có người đang thúc giục cô ấy. Cô ấy gật đầu liên tục nói qua điện thoại, “Đến ngay đây, đến ngay đây, cậu thử đoán xem mình vừa gặp ai? Hừ, không nói cho cậu biết”.
Ngắt điện thoại, Hạ Tử Dĩnh cười rạng rỡ nói với tôi, “Chị Tiểu Vi, chị cũng tới tham dự tiệc sinh nhật đúng không? Chúng ta đi lên thôi, Trình Chân nhất định sẽ ngạc nghiên lắm đấy”.
Tôi sũng sờ, “Sao em lại biết tên của chị?”
Hạ Tử Dĩnh không hề che dấu tình cảm của mình dành cho Trình Chân, “Trình Chân vẫn thường nhắc đến chị, vì thế mà em vẫn luôn muốn gặp chị”.
Nụ cười trên mặt cô gái ấy rạng rỡ như bông hoa mới nở, ánh mắt cô ấy lúc nghe điện thoại có chút gì đó thẹn thùng, xấu hổ và hạnh phúc của người con gái đang yêu. Trong lòng tôi không thể không thừa nhận, người con gái đẹp như một bông hoa này rất phù hợp với Trình Chân. Trái tim tôi khẽ nhói đau. Lần đầu tiên từ khi sinh ra đến giờ, tôi cảm thấy ghen tỵ với khuôn mặt xinh đẹp của người con gái khác.
Lúc Hạ Tử Dĩnh đi trước tôi, mở cánh cửa phòng ra, tôi nhìn thấy bên trong toàn là bạn bè thân thiết, cùng hội với Trình Chân, một nhóm người ngồi chơi bài.
Hạ Tử Dĩnh kéo tôi lại nói: “Chị Tiểu Vi chơi cùng đi”.
Tôi lắc lắc đầu nói: “Thôi, em chơi đi, chị muốn nghỉ một lúc”.
Hạ Tử Dĩnh nhanh chóng hòa nhập với đám người bên trong, cùng cười đùa náo nhiệt, phụng phịu khi bị chịu phạt, mọi người đều chơi đùa rất vui vẻ.
Tôi ngồi một mình ở góc phòng, nhìn những gương mặt sôi nổi, hào hứng kia, bỗng cảm thấy mình như một người thừa.
“Cuối cùng thì cậu cũng đến”, Liều Đình cầm theo đồ uống, tiến lại chỗ tôi, chỉ về phía quầy rượu nói, “Trình Chân ở bên kia, không định đến chào nhau một câu à?”
Lúc đi vào, tôi vừa nhìn đã thấy ngay một dáng hình quen thuộc đang ngồi ở quầy rượu, đôi mắt cậu ấy đẹp như hồ nước đang phản chiếu ánh sao trên bầu trời, ánh sáng ấy lấp lánh đến mức làm rung động lòng người. Trong đám đông, cậu ấy vẫn luôn thu hút và nổi bật như vậy.
Tôi lẳng lặng quan sát Trình Chân, cậu ấy lúc thì vui đùa với đám con trai, lúc lại quay sang trò chuyện với những người con gái vây xung quanh mình.
Tôi đã định không để ý đến nhất cử nhất động của cậu ấy nữa. Nhưng lúc tôi vừa rời ánh mắt khỏi cậu ấy, bên tai bỗng vang lên tiếng hò hét, nhóm người đang chơi bài bên kia đẩy Hạ Tử Dĩnh lên.
Hạ Tử Dĩnh mặt ửng hồng, tiến về phía Trình Chân, dè chừng hỏi: “Vừa nãy, chơi bài, mình bị thua nên, bọn họ bảo mình... chọn một bạn nam rồi ôm cậu ấy”, cô ấy vì lo lắng mà giọng nói có chút ngập ngừng, “Nếu cậu không muốn thì thôi cũng được”.
“Có gì mà không muốn chứ”. Trình Chân không mất thời gian suy nghĩ, liền ôm lấy Hạ Tử Dĩnh, ánh mắt lướt qua chỗ tôi, sau đó không ngần ngại gì cúi đầu cười dịu dàng với Hạ Tử Dĩnh.
“Tên nhóc này thật biết hấp dẫn người khác”. Liễu Đình ngồi bên cạnh than thở.
Nhìn Trình Chân và Hạ Tử Dĩnh ôm nhau thân mật như vậy, tôi giả vờ cười cười như không hề quan tâm, nhưng trái tim thì lại như đang bị bóp nghẹt.
Liễu Đình nghĩ ra điều gì đó, hỏi tôi: “Tiểu Vi, không phải cậu định tặng quà cho Trình Chân à?”
Sờ vào hộp quà màu vàng trong túi, tôi quay đầu sang nhìn Trình Chân đang ngồi trong đám người kia, khuôn mặt bất giác cảm thấy nóng bừng, tim đập thình thịch.
Liễu Đình đẩy một cốc nước cam qua chỗ tôi, tôi uống một hơi hết luôn, rồi lại đổ đầy tiếp, đứng dậy, đi về phía Trình Chân. Tôi từng bước từng bước tiến đến gần Trình Chân, còn c