Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1132 lượt.
ình, lập tức quay người lại giằng lấy nửa cái chai trong tay tên kia rồi ném đi, nhanh chóng đẩy cô gái lại phía tôi, lạnh lùng nói: “Chạy mau!”
Tôi hoảng hốt dìu người con gái cứ đổ nghiêng về phía trước, giật mình khi phát hiện ra cô ấy lại chính là Lý Giai. Mảnh vỡ của chai rượu đâm vào da thịt cô làm máu chảy thấm ướt cả lưng áo.
Cảnh tượng đột nhiên trở nên hỗn loạn, tiếng đánh chửi nhau thậm chí làm kinh động cả đến cảnh sát đi tuần trên phố, những người kia thấy tình hình có vẻ bất lợi liến ném hết đồ đi rồi bỏ chạy.
Nhìn thấy vết thương sau lưng của Lý Giai, tôi không kịp suy nghĩ nhiều, kéo Lâm Nguyên Nhất lại và nói: “Đừng đuổi theo nữa, mau đưa cậu ấy đến bệnh viện đã”.
Tôi bóp trán, cố định thần lại rồi nói: “Bọn mình đang yên đang lành, đột nhiên trên đường có người nhận ra Lâm Nguyên Nhất, sau đó xảy ra xung đột”.
Tôi nghe thấy cả tiếng thở sâu của Liễu Đình ở đầu dây bên kia, sau đó cô ấy hỏi: “Bây giờ Lâm Nguyên Nhất sao rồi?”
Tôi liếc mắt nhìn về phía chút ánh sáng le lói hắt ra từ phòng cấp cứu, một tay nắm lấy điện thoại, một tay vuốt vuốt lên ngực để tĩnh tâm lại, giọng nhỏ đến mức không nghe rõ tiếng gì cả: “Lâm Nguyên Nhất không sao, nhưng Lý Giai chạy lại giúp cậu ấy nên bị người ta đập chai rượu lên người”.
“Lý Giai? Sao cô ấy lại ở đó? Các cậu đang ở bệnh viện nào vậy?”
“Bọn mình đang ở phòng cấp cứu của một bệnh viện gần trường học”. Hít vào một hơi thật sâu, tôi khẽ nói: “Thực ra hôm nay khi nghỉ học, mình thấy Lý Giai đến tìm Lâm Nguyên Nhất rồi, chỉ có điều không nghĩ rằng lại xảy ra sự việc như thế này…”.
Ngừng lại một lúc, Liễu Đình hỏi: “Tiểu Vi, cậu không sao chứ?”
Tôi cúi đầu, nhìn về phía mũi chân mình, chẳng biết bản thân đang nói gì nữa: “Mình không sao, đợi mọi việc giải quyết xong xuôi sẽ về phòng ngay, đừng lo lắng quá nhé!”.
Vừa tắt máy, Lâm Nguyên Nhất bước ra từ phòng cấp cứu, trên cánh tay cậu ấy toàn máu là máu nhưng không đi rửa ngay mà lại ngồi xuống ghế băng trước cửa phòng cấp cứu, không nói một lời nào, tôi cũng chẳng biết phải nói gì với cậu ấy, chỉ có thể đứng đợi bên cạnh cậu ấy mà thôi.
Tôi đứng rất lâu nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Lâm Nguyên Nhất, không chịu được nữa liền nói: “Nguyên Nhất, cánh tay của cậu… cậu có muốn đi rửa…”.
“Mình không sao”. Cậu ấy ngắt lời tôi rồi nhìn xuống cánh tay của mình, quay nửa đầu về phía tôi nói: “Mình đưa cậu về trường nhé!”
Hai chúng tôi rời khỏi phòng bệnh, bước trên con đường trống trải, tiếng giày lộp cộp bước trên mặt đất nghe rõ mồn một.
“Thủ tục nhập viện cho cậu ấy xong cả rồi”. – Tôi nói.
Lâm Nguyên Nhất gật gật đầu, chặn xe nói: “Xin lỗi, trong lúc này mình không thể nào bỏ mặc cậu ấy một mình được”. Sau đó hai chúng tôi chẳng ai nói với ai câu nào cả, không khí trong xe bỗng chốc trở nên căng thẳng. Bác tài xế chuyển sóng radio, một kênh đang phát chương trình kể chuyện đêm khuya.
Tôi cúi đầu xuống, hai bàn tay nắm chặt rồi lại thả lỏng, khẽ hỏi: “Cậu ấy…”.
Lâm Nguyên Nhất đợi một lát, thấy tôi không nói gì, nghiêm mặt hỏi: “Cậu muốn nói gì vậy?”
Tôi ngẩng đầu lên nhìn cậu ấy, nói: “Cậu đối với Lý Giai và những người khác có sự khác biệt, ý của mình là, từ trước tới giờ mình chưa từng thấy bộ dạng căng thẳng của cậu như vừa rồi”. Xoay người lại, tôi chống tay vào cằm, nhìn ra bên ngoài cửa xe, ngồi nghĩ ngơ ngơ ngẩn ngẩn: Nếu như Lý Giai không yêu Lâm Nguyên Nhất thì trong trường hợp nguy hiểm như vừa rồi sẽ không chạy ra phía trước cậu ấy rồi chặn lại như vậy.
“Tiểu Vi!” – Giọng của Lâm Nguyên Nhất có chút khàn khàn – “Nếu như không phải là cô ấy, thì người nằm trên giường bệnh hôm nay đã là mình rồi”. Tôi nhìn vào mắt của Nguyên Nhất, trong đôi mắt cậu ấy dường như thiếu đi ánh nhìn của mọi khi, một cảm giác bất lực lan dần trong lòng.
“Sao lại không nói chuyện gì nữa vậy?” – Lâm Nguyên Nhất vừa thở vừa hỏi.
“Mình không biết phải nói gì nữa”.
Một lúc sau, Lâm Nguyên Nhất nói: “Thật ra cậu vốn đã biết rất rõ chuyện của mình và Lý Giai, nên mới không hỏi gì cả, và chính cậu cũng biết rõ người cậu yêu không phải là mình, cậu lựa chọn ở bên mình cũng chỉ để tránh mặt cậu ấy mà thôi”. Ngừng lại một lát, đột nhiên Lâm Nguyên Nhất hỏi: “Bản thân miễn cưỡng không đối diện với cậu ấy, có phải cảm giác rất đau khổ đúng không?”.
Hơi thở của tôi dường như bị chặn lại.
“Thật sự bây giờ mình có một cảm giác thất bại mà từ trước đến giờ chưa từng trải qua, Tiểu Vi, cậu đừng nói là không biết Trình Chân thích cậu đấy nhé!”.
Tôi nghiêng mặt, cau mày bác lại lời cậu ấy: “Con mắt nào của cậu thấy Trình Chân thích mình vậy?”
“Hai con mắt của mình đều nhìn thấy cả rồi. Mình là con trai, mình hiểu một người con trai thích một người con gái là thế nào chứ. Cậu ấy thích cậu, trong ánh mắt mà cậu ấy dành cho cậu đều bộc lộ hết cả”.
Trầm ngâm một lúc khá lâu, dường như Lâm Nguyên Nhất không muốn tiếp tục chủ đề này nữa bèn quay sang nói với tôi: “Tiểu Vi, tại sao cậu lại không hỏi, mình có thích cậu nhiều hay không? Hay là bản thân cậu cũng không để tâ