Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1097 lượt.

m đến những vấn đề này?”
Lâm Nguyên Nhất nhìn tôi bằng vẻ mặt của một kẻ thất bại, song những gì mà cậu ấy vừa nói cứ quanh quẩn trong đầu tôi, khiến tôi giật mình. Trình Chân quá ưu tú, từ nhỏ tới lớn tôi vẫn luôn ngưỡng mộ cậu ấy, với một người con trai như Trình Chân, quả thực tôi không đủ tự tin, để tin rằng cậu ấy để ý đến tôi, tất cả chỉ giống như cậu ấy chỉ muốn trêu đùa tôi vậy, dường như không liên quan gì đến việc cậu ấy thích tôi cả.
Về đến phòng, Liễu Đình xoay người tôi hết bên này sang bên kia rồi hỏi: “Cậu không bị thương đấy chứ?”
“Không, mình vẫn ổn mà”. Nắm lấy tay Liễu Đình đến khi ấm lên, tôi đột nhiên nói: “Mình muốn chia tay Lâm Nguyên Nhất”.
Liễu Đình hỏi: “Cậu thật sự đã suy nghĩ kĩ rồi chứ?”
Tôi gật đầu một cách nghiêm túc: “Sự việc tối hôm nay xảy ra chẳng phải đã quá rõ ràng rồi đấy ư? Lâm Nguyên Nhất không thể rời xa Lý Giai được, thà mình chủ động nói trước còn hơn để Lâm Nguyên Nhất nói”.
Liễu Đình thở dài rồi nói: “Lý Giai mà cậu nói thì đúng là như vậy thật, nhưng nếu đã thích người ta như vậy thì lúc đầu còn chia tay làm gì? Những gì bản thân mình thích mà không biết nắm giữ lấy, đáng bị trừng phạt lắm”.
Nghe đến đây, đột nhiên tôi lại nghĩ đến bản thân, thấy tim mình đập “thình thịch”, cắn môi một lúc rồi nói: “Có những thứ chỉ nói thích thôi cũng chẳng có tác dụng gì”.
Không giống như tôi, Trình Chân từ nhỏ đã lớn lên trong vòng tay che chở của bố mẹ, tính cách ngang ngạnh, có chuyện gì cũng nói thẳng ra. Ngược lại tôi lại rất nhạy cảm, mặc dù ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng rất ít khi chịu nhường, cho dù nhất thời chịu nhịn nhưng sau khi tích tụ, tôi sẽ dùng cách khác để phản kháng lại.
Chúng tôi ngoài việc tính cách hoàn toàn khác nhau ra, cách sống cũng không giống nhau. Trình Chân rất hiếu động, xung quanh luôn có rất nhiều bạn, còn tôi chỉ có Liễu Đình là bạn. Lần trước khi dự sinh nhật của Trình Chân tôi mới nhận ra, tôi hoàn toàn như người xa lạ giữa bọn họ.
Liễu Đình hỏi lại có vẻ như chẳng hiểu ý của tôi: “Sao lại không có tác dụng gì chứ, chỉ cần cố gắng hết sức, cho dù không được ở bên nhau cũng còn hơn là sau này phải hối hận”.
Tôi cố tỏ ra vẻ bình tĩnh, mỉm cười nhìn cậu ấy nhưng trong lòng lại rất hoang mang.
Qua một đêm trằn trọc khó ngủ, đến trưa ngày hôm sau, tôi đến bệnh viện thăm Lý Giai, người y tá nói Lý Giai đã chuyển phòng bệnh đêm hôm qua rồi.
Tôi đứng đợi trước cửa thang máy, đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình từ phía sau: “Tiểu Vi…”
Tôi quay đầu lại thì nhìn thấy Tương Phương Phương, cậu ấy ngạc nhiên nhìn tôi, hỏi: “Sao cậu lại ở đây? Lẽ nào người bị thương là Lâm Nguyên Nhất…”
Tôi nhìn cô ấy một cách cảnh giác rồi hỏi: “Nói như vậy không lẽ cậu cho rằng người bị thương phải là tôi? Tôi thật không hiểu, sao cậu lại ghét tôi đến vậy?”
Tương Phương Phương trừng mắt nhìn tôi, nói: “Lý Vi, tôi thật sự rất ghét cậu! Cậu đã đồng ý ở cạnh Lâm Nguyên Nhất, mà vẫn còn lằng nhằng với người khác. Nói thẳng cho cậu biết, tôi không muốn nhìn thấy cậu, cho nên lần trước tôi đã tìm người chụp ảnh cậu ở bên người con trai đó rồi đăng lên báo trường đấy!”
Vậy là sự thật đã rõ! Thì ra tất cả mọi chuyện đều do Tương Phương Phương sắp đặt.
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc rất hỗn loạn, trong lòng chỉ có một cơn giận dữ đã tích tụ từ rất lâu, cuối cùng tôi lại nén cơn giận đó lại, một lúc lâu sau, tôi mới chậm rãi hỏi cậu ấy: “Lẽ nào những người tối hôm qua đều do cậu sai đến?”
Sắc mặt Tương Phương Phương đột nhiên thay đổi, lập tức lắc đầu nói: “Không, không phải, tôi không nghĩ rằng những người đó lại gây nên chuyện như thế này, tôi chỉ bảo họ đăng những tấm ảnh đó lên mạng thôi, để dạy cho cậu một bài học, tôi không bảo họ làm hại ai cả, tôi cũng không biết họ lại còn đi tìm Lâm Nguyên Nhất, tôi thật sự không biết mọi việc lại đến mức này”. Tương Phương Phương vội vàng kể hết sự việc.
Đến lúc này tôi mới hiểu rõ mọi chuyện.
Tôi bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Tương Phương Phương, nhìn cô ta, rồi nói rành mạch từng câu từng chữ: “Cậu thực sự rất thích Lâm Nguyên Nhất, nhưng sự ích kỉ của cậu đã đẩy Lâm Nguyên Nhất ra xa cậu hơn”.
Tương Phương Phương sững người, khuôn mặt dường như rất uất hận, trừng mắt nhìn tôi nói: “Lý Vi, cậu có tư cách gì mà nói tôi chứ?”
Một người con gái luôn đánh giá cao bản thân mình mà cũng có lúc lại thảm hại như vậy, tôi nhìn cậu ấy với một chút thương hại, nói: “Có một chuyện tôi nghĩ cậu đã lầm rồi, người mà Lâm Nguyên Nhất thích không phải là tôi”.
“Cậu…cậu nói gì cơ?”. Một lần nữa Tương Phương Phương lại ngạc nhiên và tròn xoe mắt nhìn tôi.
Tôi ấn nút thang máy xuống, nói: “Cậu tính toán mọi cách, làm bao nhiêu việc như vậy, tất cả chẳng phải chỉ để chia rẽ tôi và Lâm Nguyên Nhất hay sao? Mục đích của cậu đã đạt được rồi đấy, nhưng vậy thì sao chứ? Người mà Lâm Nguyên Nhất thực sự thích lại là Lý Giai, hiện tại người đang nằm trên giường bệnh cũng là cô ấy. Đêm qua, vì cứu Lâm Nguyên Nhất mà cô ấy đã bị thương, bây giờ vẫn đang nằm trên giường b