XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1095 lượt.

ệnh, cậu nghĩ Lâm Nguyên Nhất sẽ tha thứ cho cậu sao?”
“Không thể như thế được, sao lại có thể là Lý Giai được? Chẳng phải họ đã chia tay rồi sao? Sao lại có thể là cô ấy được?”. Tương Phương Phương lẩm bẩm cứ như thể tôi không có mặt ở đó vậy.
Nhìn thấy dáng vẻ dường như không chấp nhận sự thật của Tương Phương Phương, tôi nói: “Cậu vẫn chưa rõ hay sao? Chuyện tình cảm không thể nào dùng thủ đoạn để chiếm đoạt lấy được, mặc dù tôi và Lâm Nguyên Nhất chia tay, cậu ấy cũng sẽ không thích cậu, cậu càng làm nhiều thì càng sai nhiều mà thôi”.
“Tinh” – tiếng thang máy kêu lên, cửa thang máy mở ra, tôi bước vào, nhưng Tương Phương Phương vẫn cứ đứng ngây trước cửa, trong nháy mắt cánh cửa đã khép lại, tôi nhìn theo bóng dáng u ám của Tương Phương Phương dần biến mất trước mắt tôi.
Theo số phòng cô y tá bảo, tôi tìm thấy phòng của Lý Giai, nhè nhẹ mở cửa nhưng không vào ngay. Bác sỹ vừa mới đổi thuốc cho cô ấy, thuốc phát huy tác dụng nên Lý Giai cảm thấy vết thương trở nên khó chịu, hai hàng nước mắt chảy xuống. Lâm Nguyên Nhất bước tới gần, dừng lại trước mặt cô, vòng hai cánh tay ôm lấy đầu Lý Giai.
Ánh sáng bên ngoài cửa sổ là khoảng không trung tươi sáng, gương mặt tuấn tú của Lâm Nguyên Nhất như đắm chìm trong biển nắng, bên trong đôi mắt bình yên, gương mặt ánh lên vẻ dịu dàng, Lý Giai tựa đầu lên vai của Lâm Nguyên Nhất, nước mắt cứ thế tự nhiên rơi xuống.
Người Lâm Nguyên Nhất hơi run lên, Lý Giai chỉ cắn chặt môi dưới của mình, vài giây sau, tôi nghe thấy Lâm Nguyên Nhất nói: “Anh xin lỗi…”
Đầu óc tôi dường như đột nhiên trở nên đờ đẫn, không biết là vì sao, nhưng khi Lâm Nguyên Nhất nói ra ba từ đó, trái tim tôi bất chợt đập liên hồi. Tôi ấn chặt lên ngực mình, tự nhiên cảm thấy sự có mặt của tôi trở nên thật khó coi.
Tôi đứng bất động nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, Lâm Nguyên Nhất ôm chặt lấy Lý Giai, nhẹ nhàng an ủi cậu ấy, Lý Giai dựa lên ngực Lâm Nguyên Nhất mà nước mắt không ngừng rơi, tôi chỉ cảm thấy nước mắt của mình cũng như đang chực rơi xuống. Tôi không thể chớp mắt, bởi vì chỉ cần chớp mắt là những giọt lệ mặn chát sẽ lăn xuống.
Người con trai từng chạy cùng tôi trong ngày hội thể thao, người con trai đã từng nói sẽ đợi tôi thích cậu ấy, giờ phút này đây đang ôm chặt lấy người con gái mà cậu ấy yêu một cách dịu dàng, ấm áp.
Khi quyết định chia tay cậu ấy tôi mới nhận ra rằng thực ra không phải là tôi không có một chút cảm giác nào với cậu ấy.
Tôi không biết mình đứng ngoài cửa bao lâu, chỉ đến khi có bóng người chầm chậm lại gần chỗ tôi đứng. Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Trình Chân đang đứng bên cạnh mình, hai tay giữ chặt lấy đôi vai tôi rồi kéo tôi lại, ôm vào lòng.
Cái ôm của Trình Chân thật ấm áp và mạnh mẽ, tôi để mặc cho toàn bộ trọng lượng cơ thể mình thả lỏng trong vòng tay cậu ấy, sau đó nghe thấy Trình Chân nói: “Nếu thấy khó chịu hãy khóc đi”.
Đứng trước mặt Trình Chân, tôi rất dễ để lộ ra mặt yếu đuối của bản thân. Những giọt nước mắt nóng ấm cuối cùng cũng không kìm nén được nữa, men theo ngón tay của Trình Chân mà rơi xuống.
Nhưng như vậy cũng tốt, may mà có bàn tay ấm áp kéo tôi ra khỏi bức tranh u buồn kia, trong nháy mắt chúng tôi đã rời khỏi đó.
“Chia tay với anh ta đi”. Trình Chân kéo tôi lại gần một quán ăn đồ nướng kiểu Hàn gần bệnh viện và nói với tôi.
Thời gian ăn trưa đã qua nên trong tiệm không có nhiều người lắm, Trình Chân gọi rất nhiều món, có thịt bò NewZealand, thịt ba chỉ, cánh gà, cơm niêu đá, còn có cả rau quả tươi…
Tôi ngồi đối diện với cậu ấy, nhìn dáng vẻ bận rộn của Trình Chân nên không lên tiếng.
Trình Chân rưới dầu lên trên miếng thịt chưa quay một cách thuần thục, xếp thịt lên trên vỉ nướng, sau đó lại trộn đều cơm trong chiếc niêu đá trước mặt tôi. Cậu ấy thấy tôi ngồi yên không nói một lời nào bèn nhắc tôi: “Có nghe thấy em nói gì không thế?”
Nhìn thấy động tác trên tay cậu ấy dừng lại, ánh nhìn của tôi cũng rời khỏi cánh tay ấy, chầm chậm ngẩng đầu lên, tôi hỏi: “Em nói gì cơ?”
Trình Chân tức giận: “Em muốn chị và Lâm Nguyên Nhất chia tay!”
“Tại sao?”
Trình Chân ngừng lời, ngơ ngác nhìn tôi một hồi lâu rồi tức giận nói: “Vừa rồi trong bệnh viện chẳng phải chị đã nhìn thấy rõ ràng rồi hay sao? Bản thân chị cũng không tin sự quan tâm ấy chỉ đơn giản như vậy thôi đúng không?”
Trình Chân nói không sai, tất cả đã quá rõ ràng rồi. Lâm Nguyên Nhất thích Lý Giai, mà tôi cũng đã quyết định chia tay với Lâm Nguyên Nhất rồi.
Trình Chân thở dài, gắp miếng thịt đã quay chín vào trong bát của tôi, nói: “Anh ta thì có thứ gì tốt chứ? Cái kiểu con trai chơi bóng rổ như anh ta, trong não đều thiếu nơ ron thần kinh cả”.
Tôi lập tức phản bác lại: “Chẳng phải em cũng chơi bóng rổ đấy ư?”
“Nhưng từ trước tới giờ em chưa từng lừa gạt con gái”.
“Đó là vì em chưa đến tuổi đó thôi!”
Trình Chân trừng mắt nhìn tôi nói: “Kể cả đến tuổi cũng không lừa, em đã có người con gái mình thích rồi”.
Tôi sững sờ, ngẩng đầu lên nhìn Trình Chân, cậu ấy đang đối diện với tôi, gương mặt hết sức bìn