Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1100 lượt.
h thản. Ánh mắt sáng quắc đang chằm chằm hướng về phía tôi, tôi không nhìn chính diện vào cậu ấy, chỉ gắp miếng thịt cậu ấy đã nướng cho tôi rồi bỏ vào mồm.
Nghe thấy Trình Chân nói đã có người con gái cậu ấy thích, trong lòng tôi đột nhiên khẽ rung lên, một phần muốn hỏi cậu ấy người con gái đó là ai, nhưng lại nhận thấy bản thân không đủ dũng khí để mở miệng nên chỉ lẩm bẩm một mình: “Em mới bao nhiêu tuổi cơ chứ?”
“Chỉ nhỏ hơn chị tí thôi”. Câu nói của Trình Chân khiến tôi giật mình.
Tôi liếc mắt nhìn cậu ấy, khẽ hỏi: “Có phải là người con gái lần trước ở cùng em không?”. Tôi lúc này trở nên ấu trĩ đến cực điểm, tuy nhiên tôi muốn dùng cách này để thử thăm dò suy nghĩ của Trình Chân.
“Không phải! Đó là một bà chị già!”. Khi nói câu này, biểu lộ trên gương mặt của Trình Chân khiến người khác phải kinh ngạc.
Tôi sững sờ, miệng làu bàu: “Toàn nói vớ nói vẩn!”
Trình Chân hỏi lại tôi một cách không vui: “Đừng chuyển sang đề tài khác, em cũng đã từng nói là Lâm Nguyên Nhất không hợp với chị rồi mà!”
Tôi chăm chú nhìn vào miếng thịt đang nướng “xèo xèo” trên giá, miệng nói như hết hơi: “Chị biết rồi”.
Đầu óc rối bời, tôi gắp cả miếng thịt nướng bỏ vào trong đĩa tương, sau đó không nhìn gì cả mà cho ngay vào miệng.
“Cay quá!”. Nước mắt tôi tự nhiên ứa ra.
Trình Chân gọi người phục vụ mang đến một bình nước, sau khi rót xong, cậu ấy đặt trước mặt tôi và mắng nhẹ: “Đồ ngốc!”
Đôi mắt tôi đỏ hoe, đưa tay ra nhận lấy cốc nước mà cậu ấy rót cho, khi đặt cốc nước xuống, tôi nghe thấy Trình Chân nói: “Chị chính là đang miễn cưỡng bản thân, chuyện đã đến mức như vậy rồi mà vẫn muốn ở cùng với anh ta hay sao?”
Tôi hiểu lý do vì sao một người con gái lại hết mình vì một người con trai, tôi cũng biết rõ những lời nói âu yếm mà một người con trai dành cho một người con gái có ý nghĩa gì. Nước mắt tôi đã chực trào trên vành mắt, nhưng cuối cùng tôi cũng kiềm chúng lại, không thể để chúng rơi xuống. Tôi hít hít một hơi rồi nói: “Đây là tương gì vậy, sao mà cay thế nhỉ?”
Tôi càng cố làm ra vẻ không có chuyện gì thì ánh nhìn của Trình Chân về phía tôi lại càng nặng nề hơn, nhìn một lúc, cậu ấy mới đẩy cái niêu cơm tới trước mặt tôi rồi nói: “Món này không có tương cay đâu, ăn cái này đi”.
Tôi gật gật đầu, trong lòng thấy có chút gì đó cảm động. Cậu ấy giữ đầu tôi lại rồi nói: “Miệng của chị giống cái lạp xườn quá!”
Bàn tay cầm đũa của tôi bỗng run lên. Tên nhóc con đáng ghét này quả nhiên không có nổi nửa câu tốt đẹp gì mà. Tôi sờ lên vành môi của mình nói: “Chị bị cay đến nỗi không còn cảm giác gì nữa rồi, haha, quả thực cay đến phát tê rồi, chẳng có cảm giác gì cả”.
“Em thật không chịu nổi, tại sao chị cứ phải miễn cưỡng bản thân như vậy!”. Trình Chân quẳng đôi đũa xuống nói: “Chị không khó chịu, nhưng em khó chịu, được chưa…”
Chị không khó chịu, nhưng em khó chịu, được chưa…
Chị không khó chịu, nhưng em khó chịu, được chưa…
Trong đầu tôi cứ quanh quẩn câu nói này, sau đó Trình Chân mắng tôi những gì tôi cũng không rõ nữa. Tôi nghĩ, ngay từ đầu nếu tôi không ở bên Lâm Nguyên Nhất thì tôi sẽ ở bên Trình Chân ư?
Nếu đúng là như vậy, mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn một chút, hay sẽ phức tạp hơn đây? Nghĩ đến đây, tôi ngẩng đầu lên quan sát Trình Chân một cách tỉ mỉ, ngay lập tức phủ nhận toàn bộ suy nghĩ vừa rồi của mình. Tôi và Trình Chân trở thành một cặp? Sao có thể như thế được?
Sau khi ăn xong, buổi chiều Trình Chân phải đi học thêm ở trường, cậu ấy lại hỏi tôi: “Bao giờ thì chị với Lâm Nguyên Nhất mới chia tay?”
Tôi vò đầu bứt tóc: “Tại sao em lại cứ phải ép chị như vậy chứ?”
“Em không ép chị, mà là chính chị đang ép buộc bản thân”.
“Được rồi, được rồi, em nhanh đi học đi kẻo muộn”. Tôi giục cậu ấy.
Sau khi tiễn Trình Chân, tôi mới để ý điện thoại vẫn đang ở trạng thái rung, có một vài cuộc gọi nhỡ, đều là số của Lâm Nguyên Nhất cả.
Tôi quay trở lại giường bệnh thì phát hiện Lâm Nguyên Nhất không còn ở đó nữa rồi. Lý Giai vẫn đang nằm trên giường, mặc chiếc áo bệnh nhân có đánh số, gương mặt cô ấy có chút gì đó nhợt nhạt, tôi hỏi cô ấy một cách cẩn thận: “Cậu không sao chứ?”
Khi tôi lại gần Lý Giai, cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt có chút gì đó giống như đang đề phòng.
“Tôi không sao”. Lý Giai nói.
Tôi cúi đầu đứng trên một chỗ chật hẹp, không nhìn mặt cô ấy mà chỉ khẽ hỏi: “Nếu đã thích như vậy, tại sao lúc đầu lại nói chia tay?”. Khi nói ra những lời này, cổ họng tôi dường như bị nghẹn đứng vậy.
Mãi một lúc Lý Giai mới nói: “Người nói lời chia tay là Lâm Nguyên Nhất, tôi và anh ấy hoàn toàn do hiểu lầm mà chia tay nhau. Sau đó tôi ở bên bạn của anh ấy, tôi cho rằng cũng giống như lần trước anh ấy sẽ chủ động đến tìm tôi, thế nhưng lần này anh ấy đã không đến mà lại ở bên một người con gái khác. Từ đó trở đi, bên cạnh anh ấy luôn có những người con gái khác nhau, nhưng thời gian không được lâu, nhiều nhất cũng không quá nửa năm…”
“Nếu đã là hiểu lầm thì tại sao lại không giải thích rõ ràng?”. Tôi hỏi.
Trên gương mặt Lý Giai tuyệt kh