Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341084
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1084 lượt.
ở bên nhau chỉ cảm thấy miễn cưỡng mà thôi.
Thoát ra khỏi tin nhắn của Lâm nguyên Nhất, tôi quay trở lại hòm thư đến, chỉ toàn là một cái tên duy nhất.
Trình Chân, Trình Chân, Trình Chân…
Tôi cảm thấy có rất nhiều suy nghĩ khác nhau. Trốn chạy, rốt cuộc cũng không phải là biện pháp.
Ngón tay tôi hơi run một chút, khó khăn mở từng tin nhắn.
Tin nhắn thứ nhất:
Chị đang làm gì thế? Em có chuyện muốn nói với chị.
Tin nhắn thứ hai:
Chị không ngốc đến mức đến gặp Lâm Nguyên Nhất đấy chứ? Lớn đầu như chị mà còn dính đến mấy chuyện rắc rối ấy làm gì chứ?
Tin nhắn thứ ba:
Mấy tên khốn kiếp gây sự đánh nhau bị đuổi khỏi trường rồi, chị mau quay về phòng đi nhé.
Tin nhắn thứ tư:
Này đồ ngốc, nhớ bảo Lâm Nguyên nhất đưa chị về trường đấy nhé. Đừng ở bên anh ta quá lâu, khi nào về đến phòng thì nhắn tin lại cho em.
Tin nhắn thứ năm:
Chị không muốn em gọi điện thoại cho chị đúng không?
Tin nhắn thứ sáu:
Chị vẫn không chịu trả lời phải không, để em bảo chị Liễu Đình đi đón chị.
Tin nhắn thứ bảy:
Tại sao lại tắt máy như thế hả? Rốt cuộc chị đang ở đây vậy?
Tin nhắn thứ tám:
Bây giờ em đã nhận ra, không phải chị bị coi thường mà là em đang bị coi thường. Tiểu Vi, em đợi chị trước cổng trường học. Em cứ đứng ở đây đợi chị đây!
Thời gian tôi xem tin nhắn cuối cùng là bốn tiếng trước đó, muộn thế này rồi chắc là Trình Chân không còn đứng đó để đợi tôi nữa đâu nhỉ? Tôi vừa cảm thấy bất an, vừa mong gọi được cho Trình Chân.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vô cùng lo lắng của Trình Chân: “Chị làm gì mà bây giờ mới chịu gọi điện lại vậy, em gọi cho chị đến mức điện thoại hết sạch pin rồi đấy, em còn đang nghĩ là chị mất tích rồi cơ!”
Tôi áp chặt điện thoại lên mặt mình, nhận thấy cổ họng mình nghẹn cứng đến nỗi không nói nổi lời nào. Trình Chân đã đợi lâu như vậy rồi, không nghe thấy tôi nói gì, lưỡng lự một hồi, cậu ấy hỏi lại: “Nghe nói chị và Lâm Nguyên Nhất chia tay rồi… không sao đâu, thực ra chị làm như vậy là rất đúng… Tiểu Vi, tại sao chị là không nói gì? Chị khóc à? Sao chị lại khóc chứ, không phải em cố ý trêu tức chị đâu, thôi được rồi, chị đừng khóc nữa, nói chuyện gì đi đã… Em, em rất lo cho chị…”. Giọng cậu ấy càng lúc càng gấp gáp, tôi không thể đếm được cậu ấy nói bao nhiêu câu nữa, giọng nghẹn ngào, từng giọt nước mắt lăn xuống, hơi hơi hé miệng, tôi chỉ nói ra được một câu: “Em đợi chị…”.
Đối với tôi mà nói, Trình Chân giống như tấm gỗ nổi khi tôi chìm trong nước, mỗi lần cậu ấy xuất hiện là thêm một lần tôi được cứu sống.
Khoảng cách từ phòng tôi tới cổng trường chỉ có một đoạn rất ngắn, nhưng khi tôi chạy tới trước cánh cổng sắt ấy, tôi lại thở đến mức bụng như không thể thẳng trở lại được, tôi cúi gập eo, tay đặt lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn về phía Trình Chân đang đứng trước cổng trước. Cậu ấy bước tới trước mặt tôi, cau mày, câu đầu tiên là cậu ấy hỏi tôi: “Sao chị lại khóc?”
Đợi đến khi nhịp thở đều đặn trở lại, tôi khó khăn lắm mới thốt ra được vài từ: “Chị… chị đọc được tin nhắn của em rồi, em điên rồi à?”
Việc chúng tôi đứng cách lan can nhìn nhau khiến cho những người đi bên ngoài cổng trường cứ chỉ chỉ trỏ trỏ, trong chốc lát mặt tôi bỗng ửng đỏ lên. Tôi vội vàng chạy ra khỏi cổng trường, đứng đối diện với Trình Chân, nhưng lúc này lại chẳng biết nói chuyện gì cả. Cả hai chúng tôi đều có chút dè dặt.
Cuối cùng, vẫn là Trình Chân mở lời nói trước: “Chị khóc cái gì mà khóc chứ, em lại còn tưởng rằng có ai đó bắt nạt chị nữa đấy”. Trình Chân trách: “Còn nữa, tại sao chị lại không mở máy chứ, bắt tội em phải đứng trước cổng trường đợi chị mấy tiếng liền”.
Tôi sực nhớ ra, tin nhắn cuối cùng được gửi trước đó bốn tiếng.
“Chị làm sao mà lại khóc nhiều như vậy chứ? Có phải Lâm Nguyên Nhất bắt nạt chị không?”. Mặc dù rất lo lắng nhưng Trình Chân vẫn hỏi tôi một cách cẩn trọng, trong lời nói phảng phất ý định dò hỏi.
Tôi lắc đầu nói: “Không, chẳng phải hôm nay em có bài kiểm tra hay sao? Sao lại chạy đến đây vậy?”
Trình Chân suy nghĩ rất chăm chú, một lát sau nói: “Cho dù chị có tin hay không, thì em cũng không có ý gì khác, hôm đó, sau khi từ bệnh viện về, em biết chị đã đi tìm Lâm Nguyên Nhất, cho nên em rất giận chị, bởi vì mỗi lần chị làm chuyện gì ngu ngốc, em lại hạ quyết tâm không thèm quan tâm đến chị nữa, nhưng em nhận thấy em không thể ngăn cản bản thân mình thôi quan tâm đến chị. Liễu Đình nói chị và Lâm Nguyên Nhất đã chia tay rồi, sau đó chị luôn thu mình lại. Chính vì vậy em không thể không gặp chị được”.
“Trình Chân, em điên thật rồi”. Tôi thở dài.
Trình Chân bỗng cười phá lên, gương mắt thanh tú để lộ ra hai hàm răng trắng bóng: “Chắc là vậy, điên nên mới thích bà cô ngốc nghếch như chị”.
Lần trước lúc ăn cơm, Trình Chân nói đã có người để thích rồi, anh ta nói người đó là một người hơn tuổi. Những lời đó, lúc này đây tất cả đều quay trở lại trong trí nhớ tôi, rõ đến mức khiến tôi có cảm giác hơi nhức nhối, nhưng tôi cảm thấy một tháng trở lại đây, chưa bao giờ tôi lại có cảm giác tỉnh táo