Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1085 lượt.
y, cậu lại thích cậu ấy hơn mình, đúng không?”
Tôi đứng ngây ra đấy và nghĩ tới người đó. Tôi vẫn còn nhớ mùi nắng thoang thoảng trên quần áo Trình Chân, sự lo lắng để lộ ra giữa hai hàng lông mày, thậm chí cả đến nhịp thở của cậu ấy sao mà quen thuộc đến thế.
Tôi nghĩ đến ngày hôm đó, sau khi cậu ấy khước từ lời tỏ tình của một bạn nữ, cậu ấy đã hôn tôi. Tôi lúng túng muốn thoát ra thì nghe thấy cậu ấy nói: “Đây lẽ nào không phải là điều chị muốn hay sao?”
Không một ai biết đáp án.
Trong buổi sinh nhật, tôi khao khát được ở gần cậu ấy cho nên mới tới bữa tiệc ấy, vậy mà cậu ấy lại đột nhiên hỏi tôi: “Tại sao chị lại đến đây?”. Cậu ấy nói lớn tiếng khiến những người xung quanh lại tưởng cậu ấy đang trêu chị gái mình. Nhưng chỉ có một mình tôi mới cảm nhận được cảm giác đau lòng là như thế nào.
Dường như mỗi lần chúng tôi gần nhau hơn một chút là cảm giác đau đớn lại tăng thêm.
Càng muốn lại gần lại càng sợ bị tổn thương, muốn thích lại không dám thích, cuối cùng lại rơi vào cảnh lo sợ hoang mang.
Nghĩ tới đây, tâm trạng của tôi bỗng chốc trở nên rất tiêu cực.
“Mình hi vọng…”, tôi ngơ ngẩn nói với Lâm Nguyên Nhất, “hai người sẽ có một kết thúc tốt đẹp!”
Lâm Nguyên Nhất nhìn dáng vẻ bồn chồn, bất an của tôi, lo lắng gọi: “Tiểu Vi!”
“Gì vậy?”
“Chúng ta… vẫn là bạn phải không?”. Ngón tay Lâm Nguyên Nhất chỉ về phía tôi, rồi lại chỉ vào cậu ấy.
Tôi suy nghĩ một cách nghiêm túc rồi trả lời:
“Ừ, đương nhiên rồi”.
Có rất nhiều lời muốn nói, nhưng có lẽ nên dừng lại ở đây. Bớt đi một người để yêu, nhưng lại có thêm một người bạn tri kỉ, có lẽ lại là một việc tốt.
Từ bệnh viện trở về nhà, tôi có một cảm giác nhẹ nhõm mà trước đây chưa bao giờ có. Liễu Đình bước ra từ căng tin, ấn vào tay tôi một chai nước ngọt rồi nói: “Cậu thật sự quyết định chia tay với Lâm Nguyên Nhất đấy à?”
Tôi đón lấy chai nước rồi trả lời: “Ừ”.
“Vậy Trình Chân thì sao?”
“Không biết” – Tôi mệt mỏi trả lời.
Liên tiếp mấy ngày liền tôi cứ như một kẻ trên mây, Trình Chân gọi điện càng làm tôi thêm đau đầu, tôi dứt khoát tắt điện thoại đi, cuối tuần chỉ nằm trong phòng, cương quyết không chịu ra ngoài.
Chiều thứ bảy, mọi người trong phòng đều về nhà hết, điện thoại trong phòng đổ chuông nhiều lần mà không có ai nhấc máy, khi tôi từ trên giường trèo xuống nghe điện thoại thì nghe thấy tiếng của bố từ đầu dây bên kia vọng lại: “Tiểu Vi, sao điện thoại của con cứ tắt máy suốt thế, điện thoại trong phòng lại không nghe?”
Tôi vuốt vuốt tóc mái, có một chút chóng mặt, nói: “À, điện thoại di động của con để trong phòng suốt ấy mà, con quên không mang theo, sao vậy bố?”. Bố rất ít khi vội vàng tìm tôi thế này.
“Tiểu Vi, tuần sau bố đi công tác ở Thành phố G, nhân tiện ghé qua thăm con luôn”.
Nghe thấy giọng nói thân quen của bố, rồi lại nghĩ tới khoảng thời gian bản thân bị oan ức, tự nhiên tôi có cảm giác xúc động muốn khóc. Tôi hạ thấp giọng hỏi bố: “Bố à, có phải con không nên đến thành phố G đúng không?”
Trong điện thoại, bố tôi trầm ngâm một lúc rồi nói: “Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không con?”
“Không có, không có chuyện gì đâu ạ, chỉ là gần đây con thấy có nhiều áp lực quá thôi”.
Từ trong điện thoại phát ra một tiếng thở dài, bố nói: “Tiểu Vi, bố nghe nói dạo này con khá gần gũi với một bạn nam? Lần trước cô Phương con trông thấy con và cậu ấy đi dạo phố nữa!”
Tôi giật mình, cau mày nói: “Bố, bố muốn nói gì vậy?”
“Con đừng suy nghĩ quá nhiều”, bố tôi đáp, “bố không có ý nói chuyện có tình cảm với nhau là xấu, chỉ có điều… các con vẫn còn nhỏ, đợi đến khi trưởng thành rồi, lúc ấy có thích thì không có gì là không được cả”. Nói đoạn, bố tôi lại thở dài: “Mặc dù quanh năm bố luôn phải đi công tác xa, không chăm sóc được cho con nhưng rốt cuộc con là đứa con gái duy nhất của bố, bố không thể không nghĩ cho con được”.
Tôi trầm ngâm một lúc, sau đó mới thành thật nói: “Bố à, con hiểu ý của bố rồi”.
Sau đó bố tôi còn dặn dò thêm một vài câu nữa nhưng tôi không để ý. Dập điện thoại, tôi cảm thấy khát nước, rót được một cốc nước thì nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn kêu mãi không thôi, là những tin nhắn tích trữ gửi đến từ mấy ngày nay.
Tôi mở hộp thư đến.
Tin nhắn đầu tiên là của Lâm Nguyên nhất, thời gian gửi tin nhắn là rạng sáng hôm chúng tôi nói lời chia tay, cậu ấy nói: “Mình và Trình Chân tiếp xúc không nhiều, nhưng mình nhận thấy cậu ấy rất thích cậu, mà cậu cũng quan tâm tới cậu ấy, có thể nói tính cách hai người hoàn toàn tương phản, nhưng đây không thể coi là lý do ngăn cản hai người đến với nhau. Hãy làm những gì mà cậu cho là đúng nhé, Tiểu Vi, cho dù là bất cứ việc gì mình cũng ủng hộ cậu”.
Đôi mắt tôi lập tức ướt nhòa, tim đập lên từng hồi đau nhói, tôi ngồi lên ghế một cách mệt mỏi.
Lâm Nguyên Nhất nói không sai, tôi và Trình Chân, tôi thì nhút nhát, cậu ấy thì cứng rắn; tôi tự ti, cậu ấy thì tự tin, nếu đem so sánh hai chúng tôi với nhau thì có sự khác biệt rất rõ ràng, dường như không có bất kỳ một điểm tương đồng nào cả. Nếu như