XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1091 lượt.

ông giấu được vẻ bối rối, cậu ấy nói: “Anh ấy không đồng ý tin tôi một lần nữa”.
Cậu ấy quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác. Lý Giai nói: “Không khó để nhìn ra cái cách anh ấy đối xử với cậu hoàn toàn không giống với người khác, nếu như cậu ở bên người con trai khác thì tôi sẽ không tha thứ cho cậu đâu”.
Người con gái trước mặt tôi đây vẫn cứ giữ trong lòng một ý nghĩ quả quyết. Tôi nghĩ một lúc, rồi lắc đầu nói: “Chỉ e tôi làm cậu thất vọng rồi”.
“Gì cơ!” Lý Giai ngồi bật dậy.
Tôi bước tới trước mặt Lý Giai, nhìn cô gái đang bị thương nhưng vẫn tự tin, cao ngạo nói: “Tôi không giống cậu, ngay lập tức đứng chắn trước cậu ấy, bảo vệ cậu ấy. Tôi cũng không thể làm giống cậu, vì hạnh phúc của cậu ấy mà đẩy người con gái khác đến bên cạnh cậu ấy, cho nên nếu như cậu còn tình cảm với cậu ấy thì hãy nói rõ với cậu ấy đi”.
Lúc này, bên ngoài phòng bỗng có tiếng động. Tôi quay đầu lại, bắt gặp Lâm Nguyên Nhất đang cầm hộp cơm bước vào.
Nhìn thấy tôi, Lâm Nguyên Nhất giật mình, cậu ấy nói: “Tiểu Vi, cậu đến đây à?”
Tôi cười cười với cậu ấy.
Lâm Nguyên Nhất nhìn tôi chằm chằm, sau đó nói: “Mình có chuyện muốn nói với cậu”.
Tôi nhìn gương mặt có chút thất vọng của Lý Giai, nghĩ một lúc, tôi mở miệng nói với Lâm Nguyên Nhất: “Cậu cho Lý Giai ăn cơm trước đi đã, mình đợi cậu ở dưới tầng”.
Những cơn gió cuối cùng của ngày đông từng đợt từng đợt táp vào mặt tôi, mang lại cảm giác đau rát. Tôi vốn muốn được ở một mình yên tĩnh một lát, nhưng ngay lúc đấy Lâm Nguyên Nhất đã đứng bên cạnh tôi, cậu ấy nói: “Mình xin lỗi”.
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy hỏi: “Tại sao lại xin lỗi mình chứ?”
Một người từ trước đến nay luôn tỏ ra thoải mái, tự nhiên như Lâm Nguyên Nhất lại có lúc ngập ngừng như vậy, lẽ nào cậu ấy cũng bị chuyện tình cảm ảnh hưởng đến chăng?
“Tiểu Vi, chuyện của mình và Lý Giai đã là quá khứ rồi”.
Tôi cười một lúc rồi nói: “Mình biết, cậu vốn rất dịu dàng với các cô gái, sẽ không thể không quan tâm tới cậu ấy được”.
Tôi liếc nhìn khuôn mặt có chút mơ màng của Lâm Nguyên Nhất, dường như cậu ấy có vẻ rất mệt mỏi. Tôi quay đầu lại nói: “Lý Giai sao rồi?”
Người Lâm Nguyên Nhất hơi chùng xuống, khuỷu tay chống lên tường, nói: “Mặc dù nhìn có vẻ đáng sợ nhưng bác sỹ nói vết thương sẽ không để lại sẹo, cũng thật may”.
“Vậy thì cậu sẽ tha thứ cho Lý Giai chứ?”, giọng của tôi có chút gì đó thương cảm, “Cậu không đồng ý bỏ qua cho Lý Giai một cách dễ dàng như vậy là vì cậu vẫn còn quan tâm đến cậu ấy đúng không?”. Sau khi nghe xong câu nói ấy của tôi, Lâm Nguyên Nhất đột nhiên trở nên trầm ngâm.
Không khí của những ngày đầu năm mới chưa qua đi, phía xa vẫn còn có người đi dạo ngắm hoa, không đợi đến khi Lâm Nguyên Nhất giải thích, đột nhiên tôi dang rộng hai tay ôm lấy cậu ấy. Lâm Nguyên Nhất hơi sững người nhưng chỉ sau một lát cậu ấy bỗng nhắm nghiền hai mắt, ôm chặt lấy đầu tôi trên bờ vai. Trong giây phút ấy, đột nhiên tôi cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Vẻ đẹp lộng lẫy rực rỡ của những khóm hoa thật không gì có thể so sánh bằng, một lát sau, tôi mở to hai mắt, cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ vậy. Tôi nhè nhẹ đẩy hai vai của Lâm Nguyên Nhất ra xa, nói: “Mình đã quyết định sẽ rời xa cậu”.
“Cậu nói gì vậy?”. Dường như Lâm Nguyên Nhất vẫn chưa thực sự tỉnh hẳn khỏi cảm giác ấm áp hạnh phúc vừa rồi.
“Mình đã nhận lời sẽ cố gắng để thích cậu, nhưng bây giờ mình nghĩ điều đó không còn quan trọng nữa rồi, đã xuất hiện người con gái thích cậu hơn cả mình. Hơn nữa có thể nhìn ra được, cậu vẫn chưa thể quên được Lý Giai, mà Lý Giai thì vẫn luôn thích cậu, hai người vẫn luôn hướng về nhau, tại sao lại không thể cho nhau một cơ hội chứ?”
“Cậu đừng nói nữa”, Lâm Nguyên Nhất chạm vào hai vai tôi, hạ thấp giọng rồi gọi, “Đây chính là câu trả lời cuối cùng của cậu dành cho mình đúng không?”. Một người con trai trên gương mặt lúc nào cũng bộc lộ một vẻ thờ ơ, đôi mắt sáng lúc này dường như đang được bao bọc bởi một tầng sương mỏng, làm mờ đi con người đen láy bên trong.
Tôi cắn môi, dùng những lời nói đơn giản nhất để thuật lại những gì đã giày vò tôi cả ngày hôm nay: “Lâm Nguyên Nhất, mình đã nhìn thấy cậu ấy khóc vì cậu, mình đã nhìn thấy cậu ôm cậu ấy, như vậy là quá đủ rồi, điều đó đã nói quá rõ ràng hai người vẫn đang nghĩ về nhau”.
“Cậu đừng nói nữa”, một tay Lâm Nguyên Nhất day day huyệt thái dương, cố kìm nén tâm trạng bị kích động, “Mình chỉ muốn hỏi cậu một điều, cậu có thể trả lời thật cho mình biết được không?”
Tôi hơi ngạc nhiên, gật đầu ngầm đồng ý.
Lâm nguyên Nhất dường như mở miệng một cách khó khăn: “Cậu, rốt cuộc cậu có từng thích mình không?”
Chầm chậm nuốt nước bọt, tôi khe khẽ trả lời: “Có”. Tôi cũng chẳng nhớ bắt đầu từ bao giờ, đây giống như một trò đùa cợt vậy, một người con trai dịu dàng không ai có thể sánh bằng như cậu ấy đã khiến tôi thấy lo lắng, thật tiếc là tôi đã gặp cậu ấy không đúng lúc.
“Mình biết rồi”. Lâm Nguyên Nhất mỉm cười đau khổ, lắc lắc đầu nói: “Chỉ có điều khi so sánh mình với cậu ấ