Nơi Nào Củi Gạo Không Vương Khói Bếp
Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2601 lượt.
ì thắng được Hồng Thiên mà cứ như chuyện vốn phải là như vậy.
Hồng Thiên nhìn cô gái lãnh đạm trước mặt. Cái khí chất thoát tục này khiến hắn không khỏi thần phục, ngoài việc mất đi nhuệ khí ra, thì hắn hoàn toàn không cảm thấy buồn bã hay bực tức vì thua dưới tay cô.
“Vâng.” Hắn cung kính đứng dậy đáp.
Tuy Hồng Thiên này hơi tự phụ một chút, nhưng rất trọng lời hứa, vì thế nên Tô Y Thược mới chọn ra tay từ chỗ hắn.
“Có việc gì tôi sẽ đến tìm anh.” Nói xong, Tô Y Thược lập tức đi ra ngoài casino.
Mọi người đều nhìn cô đầy hứng khởi, cô gái này đã trở thành vị thần trong cảm nhận của họ.
Em Có Hài Lòng Với Dáng Người Của Chồng Em Không?!
“Bang chủ.” Trong một căn phòng đá hơi lạnh lẽo vang lên giọng nói quen thuộc, lúc này còn mang theo chút vẻ mất kiên nhẫn.
“Chú em ngoan, nghe nói… hôm qua cậu đánh bạc với một con nhóc à?!” Giọng nói đàn ông đầy vẻ châm biếm. Từ nhỏ, chú ba này của hắn ta đã được bố họ rất yêu thương, khó khăn lắm ông già mới đi, hắn ta lập tức sắp xếp cho hắn một chức danh không uy hiếp gì đến địa vị của hắn ta. May mà Hồng Thiên cũng an phận thủ thường, có điều, dù thế nào thì giữ lại hắn cũng là một hiểm họa.
“Xin lỗi.” Hồng Thiên cúi đầu đáp rất chừng mực.
“Xin lỗi à? Ha ha… chú là chú em tốt của tôi, làm sao tôi nỡ trách chú.” Hồng Kiều, bang chủ Hồng Bang xoa xoa cái cằm nhẵn thín, nhìn Hồng Thiên như cười như không.
Khói lửa nhen nhóm, sự rung chuyển của thành phố Quyết Hoa cũng đã bắt đầu.
Khó khăn lắm Tô Y Thược mới cắt đuôi được Diệp Tư Trần luôn bám theo cô, rồi quay về nhà trước khi trời tối hẳn.
Về đến biệt thự, thím Hoàng vừa nhìn thấy cô về, lập tức chạy ra đón.
“Y Thược tiểu thư, cuối cùng cô cũng về rồi.” Thím Hoàng vừa dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn cô, vừa đưa cô vào trong nhà, “Cô mà còn không về nữa là thiếu gia sẽ chạy ra ngoài tìm cô đấy.”
Ặc… Hình như cô có nói với anh là hôm nay cô sẽ tới Hồng Bang rồi mà, có cần phải sốt ruột như thế không?! Tuy nghĩ vậy, nhưng trong ngực cô thoáng có cảm giác rất ngọt ngào.
Khi cô đang chuẩn bị lên lầu thì vừa vặn Lâm Mạc Tang cũng đi từ trên lầu xuống. Anh đi dép lê, đầu tóc hơi mất trật tự, rối tung lên, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến khuôn mặt tuấn tú của anh, trong tay đang cầm một xâu chìa khóa, bước chân hơi vội vàng, cũng không để ý có người đang đi lên.
“À…” Khi đi ngang qua nhau, Tô Y Thược không kìm được, khẽ lên tiếng.
Người đang đi xuống lầu nghe tiếng nói quen thuộc liền ngừng hết động tác, ngớ người quay lại.
“Em về rồi à.”
“Em về rồi.”
Hai người nhìn nhau cùng lên tiếng một lúc.
“Anh…”. Tô Y Thược chỉ vào dép của Lâm Mạc Tang, ánh mắt thoáng đảo qua chùm chìa khóa trong tay anh, lộ ra vài phần gian xảo.
“Anh… anh… anh đi mua giấm! Ừ, đúng rồi! Đột nhiên lại thích ăn sườn xào chua ngọt… Ha ha ha…”. Chết tiệt, anh chột dạ cái gì chứ?! Lâm Mạc Tang chỉ muốn đập chết mình luôn. Lý do thối nát gì thế?!
“Ồ…”. Tô Y Thược làm ra vẻ đã hiểu. Không ngờ Lâm Mạc Tang cũng có lúc thẹn thùng như thế… Cứ làm như đi tìm cô là chuyện gì đáng xấu hổ lắm vậy! Tô Y Thược nhướng mày.
“Thiếu gia…”. Thím Hoàng muốn nói lại thôi khiến tâm trạng vốn hơi buồn bực của Lâm Mạc Tang càng trở nên bực bội hơn.
“Nói!” Giọng nói gắt gỏng của Lâm Mạc Tang bộc lộ toàn bộ cảm xúc kìm nén của anh.
“À… thím vừa mới nói cho Y Thược tiểu thư biết là cậu… cậu định đi tìm cô ấy rồi…”. Lâm Mạc Tang dám chắc rằng thím Hoàng vừa nói vừa nhịn cười gần chết! Hiện giờ anh thực sự rất muốn mắng chửi ai đó, anh đã bao giờ bị hố thế này đâu. Chắc chắn là cô nhóc này bị anh làm hư rồi, xem ra anh không thể dung túng cô quá được… Lâm Mạc Tang thầm tính toán cẩn thận trong lòng, bình tĩnh nhìn Tô Y Thược.
“À… Em không có nghe thấy gì hết.”. Tô Y Thược chớp chớp mắt ra vẻ không nghe thấy, rồi tiếp tục chạy lên lầu. Nhổ lông Lâm Mạc Tang cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, cô không nên làm thể diện của anh bị tổn thương thì hơn. Mỗi khi đối diện với anh, cô vẫn luôn rất biết điều mà…
Đến lúc an toàn vào phòng của mình, cô lập tức thở phào nhẹ nhõm. May mà anh không gọi cô lại. Có điều, cái giường này thoải mái thật, hôm nay cô vội vội vàng vàng cắt đuôi Diệp Tư Trần, đi vài con phố, dù thể lực của cô có tốt đến mấy thì cũng cảm thấy rất mệt mỏi.
Cơn buồn ngủ chợt ập đến, Tô Y Thược mơ mơ hồ hồ bước vào giấc mộng đẹp, cũng không phát hiện ra chiếc giường này lớn hơn chiếc giường bình thường cô hay ngủ rất nhiều, hơn nữa, xung quanh cũng bày biện một vài thứ hoàn toàn không thuộc về cô…
Tô Y Thược nghe thấy tiếng nước trong nhà tắm mới dần tỉnh dậy.
Rèm cửa kéo kín, trong phòng hơi tối. Tô Y Thược nhớ lúc cô về trời vẫn còn hơi sáng, mà hơn nữa, rõ ràng trong nhà tắm có người.
“11h30.” Tô Y Thược lấy điện thoại ra xem giờ, ngủ được một giấc say sưa, tinh thần của cô tốt hơn rất nhiều. Đã hơn nửa đêm rồi, rốt cuộc là ai ‘mượn’ phòng tắm của cô?! Không phải cô không có ý thức được sự nguy hiểm, mà làm gì