Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Bắt Cừu

Kế Hoạch Bắt Cừu

Tác giả: Mạc Thiểu Niên

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2598 lượt.

là được!!!
Lâm Mạc Tang mở mắt nhìn theo bóng dáng đầy ‘trấn định’ của Tô Y Thược, nhíu mày, sao cô ấy lại đi cùng tay cùng chân?!
Nghĩ đến chuyện người đàn ông kia đang ở bên ngoài, Tô Y Thược tắm cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Nếu không phải vì hôm nay cô bị tên Diệp Tư Trần khó chơi kia quấy rối đi mất vài con đường, thì chắc chắn chắc chắn cô sẽ không tắm vào thời điểm có mặt anh ở đây như thế này!
Nghe tiếng nước truyền tới từ phòng tắm, không hiểu sao Lâm Mạc Tang cũng cảm thấy hơi nóng nực, cô nhóc kia không có chút ý thức cảnh giác nào sao?! Thấy có đàn ông bên ngoài mà còn dám đi vào tắm à? Là vì cô quá yên tâm với anh sao? Trong mắt Lâm Mạc Tang hiện lên chút tức giận.
Tô Y Thược dùng năm phút đồng hồ để giải quyết vấn đề tắm rửa, rốt cuộc Lâm Mạc Tang cũng không bị giày vò nữa.
Khi cô mặc bộ đồ ngủ Doraemon bước ra, ánh mắt lén lút quan sát cô của Lâm Mạc Tang chợt biến đổi, không ngờ Y Thược lại… đáng yêu như thế…
Vì Tô Y Thược vừa tắm nước nóng nên hai má hơi ửng hồng, tóc chỉ dùng khăn tắm tùy tiện quấn lại, nhìn Lâm Mạc Tang nằm bên cạnh cửa sổ, cô hơi do dự không biết có nên bước qua không.
Anh ấy nhắm mắt, chắc là ngủ rồi nhỉ? Tô Y Thược nhìn Lâm Mạc Tang như đang ngủ, cân nhắc một chút rồi chậm rãi đi về phía giường, bước chân rất nhẹ, rất nhẹ.
Càng đến gần giường, ngực cô càng cảm thấy căng thẳng hơn.
“A!” Tô Y Thược không ngờ lại đạp vào gấu váy của chính mình, hoảng hốt kêu lên một tiếng rồi lập tức ngã nhào về phía trước không khống chế được. Trước mặt cô là cạnh giường, nếu cô va vào đó chắc chắn sẽ có thảm kịch đẫm máu!!! Cô thậm chí còn không kịp nhắm mắt lại!
“Au!” Một tiếng kêu khe khẽ vang lên bên tai, Tô Y Thược không cảm nhận được sự đau đớn như dự đoán, cô mở to hai mắt nhìn trừng trừng lồng ngực rộng lớn trước mặt, mùi hương cỏ xanh quen thuộc, còn cả… đây là?! Cơ bụng à?!!!
Tiếng tim đập gần sát bên tai, lồng ngực vốn luôn bình tĩnh hiện giờ lại như khẽ phập phồng trước mặt, tình huống xảy ra đột ngột vừa rồi khiến cô đến tận lúc này vẫn không kịp có phản ứng gì, tình hình này là sao?!
“Bà xã, em nhớ thương anh đến vậy sao?”. Tiếng nói khàn khàn đầy mê hoặc của Lâm Mạc Tang vang lên trên đầu Tô Y Thược, tay cũng ôm lấy cả vòng eo nhỏ xinh của cô, lớp áo ngủ mỏng manh khiến anh cảm nhận trọn vẹn nhiệt độ ấm áp từ cơ thể Tô Y Thược.
Vì cú ngã vừa rồi mà khăn quấn tóc của Tô Y Thược cũng rơi xuống lẳng lặng nằm trên mặt đất, mái tóc đen dài xõa lung tung xuống trước ngực, quần áo hơi xộc xệch.
Tô Y Thược vội ngẩng đầu lên, rời khỏi lồng ngực trần của Lâm Mạc Tang.
Đột nhiên cô có cảm giác mình y như một tên lưu manh vậy…
Lâm Mạc Tang thở phào nhẹ nhõm, cô nhóc này thực sự không hề có tính cảnh giác chút nào cả, xem ra anh phải dạy dỗ cô cẩn thận một chút mới được.
Tô Y Thược vốn muốn rời xa Lâm Mạc Tang ngay lập tức, ai ngờ vòng tay đang ôm ngang eo cô hình như càng lúc càng siết chặt, khiến cô muốn trốn cũng không thoát ra được.
“Anh… anh buông ra.” Tô Y Thược đỏ mặt lắp bắp nói, tay đẩy manh vào ngực Lâm Mạc Tang, cố gắng cách anh xa một chút, mắt cũng không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của anh.
Lâm Mạc Tang buông tay theo ý cô, mà ôm cả thắt lưng của cô, chậm rãi đỡ cô dậy.
Tô Y Thược ấm ức, người này có thể đừng động tay động chân với cô nữa được không? Cô thấy sợ rồi đấy!
“Không sao chứ?”. Chờ cô đứng vững rồi Lâm Mạc Tang lại buông lỏng tay ra, nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm. Điều này ngược lại càng khiến Tô Y Thược cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều, cũng hơi chột dạ.
“Vâng.” Tô Y Thược bổ nhào vào giường, tung chăn trùm lên đầu, “Ngủ thôi!”. Giọng nói lí nhí vang từ trong chăn ra.
Lâm Mạc Tang cười tắt đèn rồi nằm xuống, trong lòng thầm nghĩ, cô nhóc kia sẽ không buồn bực đến chết chứ?
Nghe tiếng tắt đèn, một lúc sau Tô Y Thược mới nhẹ nhàng ló đầu ra khỏi chăn. Tiếng hít thở khe khẽ vang lên bên cạnh, cô vừa nhìn lên trần nhà, vừa nghĩ không biết cô còn phải ở cùng phòng với anh bao lâu nữa, cuộc sống gập ghềnh quá…
Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa sổ vào phòng, trong căn phòng hoàn toàn yên tĩnh, Tô Y Thược nghĩ một chút rồi đi vào giấc mộng đẹp.
Lúc này Lâm Mạc Tang mới ngồi dậy, cứ xuất thần nhìn cô gái đang khẽ nhíu mày nằm trên giường.






Vẫn Còn Chơi Sao?
Dưới sự giúp đỡ của Hồng Thiên, Tô Y Thược căn bản đã quen thuộc với cách phân bố trong thành phố Quyết Hoa. Lấy đài phun nước ở trung tâm thành phố làm tâm điểm, phân bổ theo hình chữ thập, thành phố chia thành bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc, trong đó Hồng bang chiếm giữ khu Bắc, Thân bang chiếm khu Đông, Thanh bang chiếm khu Nam, còn khu Tây vẫn đang loạn lạc, không có bang phái gì, cũng là nơi lộn xộn nhất!
Tô Y Thược vốn muốn nhờ vào Hồng Thiên để móc nối quan hệ giúp cô, không ngờ Hồng Kiều lại vì chuyện cô đánh bại hắn mà thừa cơ tước đoạt quyền lợi của Hồng Thiên, xem ra hắn ta hoàn toàn không nể tình anh em chút nào.
“Không biết Tô tiểu thư đến thành ph