Nhà Tù Nóng Bỏng: Tổng Giám Đốc Tha Cho Tôi Đi
Tác giả: Mạc Thiểu Niên
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342597
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2597 lượt.
có ai hơn nửa đêm còn mò đến phòng người khác chỉ vì muốn tắm rửa chứ?
“Ai?!”. Tô Y Thược lạnh lùng đứng trước cửa phòng tắm hỏi. Cửa phòng tắm khép hờ, hơi nóng ập vào mặt cô.
“Y Thược, em dậy rồi à?”. Giọng nói quyến rũ của Lâm Mạc Tang hòa vào tiếng nước chảy, vọng từ trong cánh cửa ra.
Quả nhiên là anh?! Hơn nửa đêm anh còn xuất hiện trong phòng cô làm gì? Phòng anh không có phòng tắm sao?! Anh không coi cô là phụ nữ phải không?! Suy nghĩ này khiến Tô Y Thược hơi buồn bực.
Thấy ngoài cửa không có ai trả lời, Lâm Mạc Tang nghĩ cô bỏ đi rồi bèn khoác áo tắm rồi mở cửa ra.
Tô Y Thược ngẩn người nhìn lồng ngực còn ướt nước của Lâm Mạc Tang gần trong gang tấc, một luồng nhiệt lập tức xông thẳng lên gáy, mặt cô đỏ bừng. Lần trước nhìn thấy anh mặt đồ tắm ít nhiều gì cô cũng đứng ở khá xa, hơn nữa còn có cả Tân Việt Trạch ở đó. Lần này cô cảm thấy dường như chỉ cần hơi tiến thêm một chút nữa là môi cô có thể chạm vào lồng ngực đầy gợi cảm của anh vậy. Hơn nữa, hiện giờ còn là cô nam quả nữ…
Tô Y Thược lập tức lùi lại phía sau một bước, tim cô như sắp nhảy cả ra ngoài, nhìn vào đôi mắt đẹp của Lâm Mạc Tang, nhất thời không biết nên dời mắt đi đâu.
Mái tóc ướt sũng của Lâm Mạc Tang còn chưa được lau khô, chậm rãi chảy nước xuống khuôn mặt. Sàn nhà gỗ vang lên tiếng từng giọt nước nhỏ xuống lách tách, một bầu không khí mờ ám dần dần dâng lên giữa hai người.
Hơi thở ấm áp của Tô Y Thược gần sát trước ngực trêu chọc Lâm Mạc Tang, hô hấp của anh càng lúc càng nặng nề hơn.
Nhìn bức tranh mỹ nam để lộ nửa người trên, hai mắt Tô Y Thược cứ mở to ngẩn ra, bất giác liếm liếm viền môi, ném tất cả mọi suy nghĩ ra bên ngoài não bộ.
Em Có Hài Lòng Với Dáng Người/ Thân Hình Của Chồng Em Không? (Hạ)
Thấy cái lưỡi phấn hồng ướt át của Tô Y Thược lướt qua, Lâm Mạc Tang chợt cảm thấy như bị sét đánh, cùng với dáng vẻ như mặc người chà đạp đó, dù biết rõ là cô bị anh làm cho giật mình đến ngẩn người, thì trong ngực anh vẫn cảm thấy vô cùng ngứa ngáy với vẻ mặt ngây ngô đó của cô, mà điểm mấu chốt hiện giờ là… anh vẫn chưa thể ăn sạch cô được!
“Bà xã. Em có hài lòng với thân hình của chồng em không?”. Lâm Mạc Tang đứng tại chỗ nhìn thẳng vào mắt Tô Y Thược, dùng giọng điệu nũng nịu nói.
Tô Y Thược bị đánh thức trong chớp mắt, cô… cô lại đi nhìn chằm chằm một người đàn ông đến xuất thần á?!!!! Tại anh hết, tự dưng lại đứng gần cô như thế làm gì, bây giờ cô chỉ mong có cái hố cho cô chui luôn xuống thôi.
“Anh… anh… sao… sao anh lại… lại… tắm trong phòng em…”. Giọng Tô Y Thược càng lúc càng nhỏ, cái đầu nhỏ xinh cũng cúi gằm xuống, không dám ngước lên nhìn hình ảnh ‘lộ liễu’ trước mặt nữa.
“Hơn nữa, chúng ta cũng đều đã động phòng rồi, nương tử còn cần gì phải xấu hổ nữa ~~~”. Lâm Mạc Tang tiếp tục trêu ghẹo Tô Y Thược, rồi đi về phía tủ quần áo.
Động phòng… đó là trong game mà, Tô Y Thược giận dữ nhìn Lâm Mạc Tang đang nhàn nhã thong thả đi loanh quanh trong phòng. Sao anh cứ mặc áo ngủ như vậy mà đi qua đi lại trước mặt cô thế, không thấy mất tự nhiên à…?
Cô đang nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể thuận lợi chuyển sang một căn phòng khác, bảo cô ngủ cùng phòng, có lẽ còn cùng giường với anh, cô không chịu đâu. Tô Y Thược cố gắng gạt thân hình quyến rũ thiếu vải của Lâm Mạc Tang vừa rồi ra khỏi óc, người đàn ông này cứ xuất hiện một cái là khiến đầu óc cô không thể hoạt động bình thường được.
“Ở đây chỉ có một cái giường.” Tô Y Thược đứng ở cửa phòng tắm, bình tĩnh phân tích.
“Anh ngủ ở đây.” Lâm Mạc Tang chỉ xuống sàn nhà bên cạnh giường, sau đó bê chăn trong tủ ra.
Anh ấy định ngủ dưới đất sao?! Tô Y Thược kinh ngạc nhìn anh.
Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên Lâm Mạc Tang chủ động yêu cầu ‘được’ ngủ dưới đất, mà mấu chốt ở đây là anh hoàn toàn cam tâm tình nguyện, thôi được, đúng là không cam tâm tình nguyện lắm, anh muốn ngủ cùng cô hơn nhiều, có điều, từ từ rồi sẽ được thôi…
“Anh nhất định phải ngủ trong phòng này à?”. Tô Y Thược vẫn ôm ấp hy vọng, hỏi.
Lâm Mạc Tang trả lời bằng hành động thực tế, vẻ mặt rất thoải mái tự nhiên trải ngồi trên tấm chăn đã được trải phẳng phiu, ánh mắt như muốn nói: “Anh đi ngủ đây, em cứ tự nhiên nhé.” Sau đó nhắm đôi mắt phượng hẹp dài của mình lại.
Tô Y Thược đứng ở cửa phòng tắm không biết nên tiến hay nên lùi, cuối cùng cũng từ bỏ vùng vẫy. Đây là địa bàn của anh, cô hoàn toàn không có cách nào phản kháng. Tô Y Thược thở dài, lục tủ tìm quần áo để đi tắm.
Nhưng mà… có ai nói cho cô biết cái này là cái gì được không?!
Một đống những thứ nho nhỏ xếp ngay ngắn bên cạnh đồ lót của cô khiến Tô Y Thược cảm giác khuôn mặt khó khăn lắm mới hạ nhiệt của mình lại chợt nóng bừng bừng lên. Đây là quần sịp của anh đúng không? Nếu vậy… chẳng lẽ anh cũng nhìn thấy hết mấy thứ đó của cô rồi à?!
Nhìn mấy món đồ màu hồng nhạt cùng với mấy món in hình hoạt hình, Tô Y Thược lẳng lặng chọn lấy đồ cần mặc rồi đi vào phòng tắm. Coi như cô không phát hiện ra