Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Bắt Cừu

Kế Hoạch Bắt Cừu

Tác giả: Mạc Thiểu Niên

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2589 lượt.

gười khác đến ám sát cô, nên cậu ta mới mong cô tiếp nhận sự ủy thác của Hồng Thiên, dù sao có chỗ dựa vững chắc thì lợi nhiều hơn hại.
“Ừ.” Tô Y Thược không muốn nói nhiều.
“Này này, sao bao nhiêu lâu không gặp mà cậu vẫn giữ cái bộ mặt như cương thi vậy hả?”. Lý Tư chán nản nói.
“Hả?”. Cái gì mà mặt cương thi? Tô Y Thược khó hiểu.
Lý Tư á khẩu, cô luôn có cách khiến người khác tức chết! Cứ như tự mình đạp một cú vào trúng cái bàn sắt vậy, chân mình thì đau muốn chết nhưng bàn sắt lại vẫn trơ trơ.
“Cậu đang nhìn gì thế?”. Lý Tư nhảy vọt tới trước mặt Tô Y Thược, chắn tầm mắt của cô. Từ lúc dừng chân đến giờ, cô nàng này vẫn luôn nhìn về phía kia, không thèm để ý đến mình! Cậu ta không cho phép!!! Không phải chỉ là một đám người tụ tập thôi sao, có đẹp trai được như cậu ta không?
Sao anh lại ở đây?! Mấy người kia là ai?! Khuôn mặt vốn không có cảm xúc gì của Tô Y Thược chợt trở nên hoang mang.
“A?”. Lý Tư chợt kêu lên kinh ngạc, cậu ta cũng rất tò mò rốt cuộc cái gì đã thu hút sự chú ý của cô, nhưng rõ ràng chỉ thấy mấy người đàn ông mặc đồ Tây. Người kia không phải là Hồng Kiều, bang chủ Hồng bang sao? Lẽ ra hắn ta phải ở khu Bắc chứ? Đến khu Tây làm gì?
Còn có một người quay lưng về phía bọn họ, cậu ta không nhìn rõ nhưng chỉ qua thái độ nhún nhường của Hồng Kiều cũng đủ chứng minh người đó không đơn giản.
Lâm Mạc Tang, tại sao anh ấy lại ở đây? Không phải anh ấy đến thành phố Quyết Hoa chỉ vì muốn tham gia giao dịch thương mại trái pháp luật sao? Vậy anh dùng thân phận gì để xuất hiện ở đây?
Tô Y Thược vừa nghĩ vừa như bị ma quỷ dẫn đường, chuyển hướng đi về phía đám người kia. Có lẽ cô cũng có thể thừa dịp này hỏi chuyện của hai mươi mấy năm trước.
Lý Tư vốn đang tò mò không biết người kia là ai, vừa ngẩng đầu đã thấy Tô Y Thược đang đi về phía đó!
“Này, cậu muốn chết à?!”. Cậu ta cuống quít đưa tay ra muốn giữ Tô Y Thược lại, nhưng chưa kịp ngăn thì người bên kia đã nhìn về phía họ.
Cậu ta đành phải cam chịu số phận đuổi theo cô, ai bảo họ là bạn bè chứ?!
“Đứng lại!” Người bên cạnh Hồng Kiều ngăn Tô Y Thược lại.
Ánh mắt tàn nhẫn của Hồng Kiều không ngừng đánh giá hai người.
“À, đừng hiểu lầm, thần kinh của vợ tôi không được tốt lắm. Tôi đưa cô ấy đi ngay.” Lý Tư không sợ Hồng Kiều, nhưng cũng không muốn gặp phải phiền phức không đáng có






Thứ Cô Nợ, Anh Sẽ Trả Thay.
Ngay khi Tô Y Thược bước về phía này Lâm Mạc Tang đã phát hiện ra cô, cũng nhìn thấy Lý Tư đi sau lưng cô rồi. Người thanh niên đó là ai?! Đôi mắt lạnh của Lâm Mạc Tang gắn chặt vào người Lý Tư khiến cậu ta lạnh cả người.
Không ai tin tưởng lời nói của Lý Tư, còn Lâm Mạc Tang chỉ cảm thấy cơn phẫn nộ mạnh mẽ dâng lên trong lòng, người thanh niên này dám nói Tô Y Thược là của cậu ta trước mặt anh à? To gan thật, giỏi lắm! Chết tiệt, vậy mà cô còn không giải thích nữa!!! Lâm Mạc Tang nhìn Tô Y Thược chằm chằm!
Tô Y Thược hoàn toàn không nghe thấy câu nói của Lý Tư, hiện giờ cô chỉ thầm mong nhanh chóng nghe được chút manh mối từ Hồng Kiều.
“Ông có biết Tô Lưu Ly không?”. Trong mắt Tô Y Thược thoáng hiện lên vẻ mong chờ.
“Cái gì?!” Lý Tư kinh ngạc hô lên, há hộc miệng, ánh mắt nhìn Tô Y Thược và Lâm Mạc Tang như nhìn thấy quái vật.
Tiếng hô lớn của Lý Tư khiến Tô Y Thược đau cả hai tai, sao bao nhiêu năm rồi mà tính dễ kích động của cậu ta vẫn chẳng sửa chút nào thế.
Hồng Kiều thoáng kinh ngạc nhưng không bộc lộ ra ngoài.
“Xem ra tôi cũng có chút việc nhà cần giải quyết, chi bằng lúc khác chúng ta bàn lại sau nhé?”. Tuy Lâm Mạc Tang có vẻ hỏi ý kiến nhưng lại giống như ra quyết định nhiều hơn.
“Được rồi. Khi nào Howard tiên sinh rảnh thì cứ liên lạc với tôi, lúc nào cũng sẵn sàng.” Hồng Kiều cảm thấy bầu không khí giữa ba người này hơi kỳ lạ, cũng rời đi theo ý Lâm Mạc Tang.
“Khụ khụ…”. Lý Tư vừa hết kinh ngạc, hết nhìn Tô Y Thược lại nhìn Lâm Mạc Tang, hai cái mặt than này là vợ chồng á?!
“Cậu ta là ai?”. Giọng nói khàn khàn của Lâm Mạc Tang vang lên giữa ba người, ánh mắt như con chim ưng, nhìn chằm chằm Lý Tư. Cậu nhóc này nhìn rất đáng yêu, nhưng hiện giờ anh chỉ có cảm giác muốn hủy diệt cậu ta, chỉ vì câu nói vừa rồi của cậu ta thôi!
“Chào Howard tiên sinh, tôi tên là Lý Tư ~”. Lý Tư ngại ngùng đưa tay ra trước mặt Lâm Mạc Tang. Cậu ta dám nhận cô là vợ trước mặt chồng cô, cậu ta đi tong rồi!!! Nhìn ánh mắt người đàn ông đó kìa, cậu ta sợ lắm ấy…
“Lý Tư?”. Đôi môi mỏng của Lâm Mạc Tang chậm rãi lặp lại hai chữ này, cũng không nói gì, chỉ quan sát cậu ta.
Lý Tư toát mồ hôi lạnh, dùng khuỷu tay huých Tô Y Thược. Nhìn thấy hành động của cậu, sắc mặt Lâm Mạc Tang càng âm u hơn trước, đưa tay ra kéo Tô Y Thược về phía mình.
Đến tận khi Tô Y Thược bị kéo đi rồi, Lý Tư mới kịp phản ứng, trong lòng không khỏi tán thưởng, bản lĩnh của người đàn ông này vượt xa cậu ta, nhưng nếu như khi cậu ta còn ở ‘đó’, chưa chắc người đàn ông này đã có thể thản nhiên cướp người từ tay cậu ta